Câu nói vô ý vô tứ đến là trần trụi đó được thản nhiên thốt ra mà không thèm chú ý gì đến cách xưng hô vừa mới "nâng cấp" giữa mình và cô Trang nên có vẻ làm cho cô hơi bất ngờ thì phải.
Mà thú thật thì khi vừa lỡ miệng nói xong là mình đã thấy có chút ngượng mồm rồi.
Ai đời với một cách xưng hô đầy nghiêm túc như thế mà mình lại có thể tuôn ra những lời lẽ "đong đưa", "ong bướm", "chim chuột" không mấy lọt tai, người thường ai mà chấp nhập được nhưng bình tĩnh thiết nghĩ đối với hoàn cảnh hiện tại trong mối quan hệ đang diễn ra lúc đó giữa cả hai thì chuyện ấy cũng chẳng có gì là to tát cho lắm.
Vì tất cả chỉ là trên danh nghĩa mà thôi và bất kì ai trong hai người bọn mình cũng hiểu rõ điều đó cả.
Chắc có lẽ cũng bởi thế mà đang từ thái độ lo lắng soa suýt cho cánh tay mình vừa bị cặp mông mềm mại bành chảng đè lên mà cô Trang đã chuyển hẳn sang hẳn tâm trạng vui vẻ phì cười đến cái độ lộ hết cả răng hàm bỗng khiến cho cô phải tức tốc che miệng lại.
- Hahaha... tinh quá trời luôn ha... ừm đúng... nãy mẹ thay ra rồi... trời nóng quá... mặc kín chịu sao nổi... với lại còn dọn nhà bụi lắm... đồ sạch cởi ra để đó... về Sài Gòn nữa... nó mà dính bẩn thì dơ lắm... ở đây thích mặc gì chẳng được sợ gì đâu... Cô Trang còn khá tươi sau tràn cười vừa rồi nhưng vẫn cố lấy lại thăng bằng để tiếp tục câu chuyện rất gần gũi và vô cùng thoải mái này.
Vừa nghe cô Trang nói xong là con mắt của mình như được dịp ngó nghiêng mà láo liếc nhìn tới nhìn lui săm soi không chừa khoảng nào quanh cái vòng 3 to bành ki của cô cả về phía trước lẫn phía sau khi cô còn đang ở tư thế đứng thẳng người.
Nói chung là ánh mắt của mình lúc đó rất hẳn hoi chứ chẳng phải lấp liếm hay lén lút gì cả.
Phía sau thì mình không cần tả quá nhiều vì hầu hết các bạn chắc có lẽ cũng đã biết hay còn nhớ nhưng vấn đề ở đây là phía đằng trước rất đáng lưu ý.
Chất liệu vải làm chiếc quần dài mà cô Trang đang mặc khá mềm mà hình như còn được thiết kế để bó sát và ôm gọn những phần bị nhô ra hay những đoạn làm căng vải nữa vì nguyên cái mu trên bím kéo sâu xuống từ phần bụng dưới của cô được phơi bày hoàn toàn ra đằng trước đến mức làm mình muốn bỏng mắt, nó nhô hẳn lên căng nức và vô cùng gợi tình theo đúng tính vật lí chứ chẳng phải bóng gió gì.
Đó là còn chưa kể đến hai cái mép bím phổng phao đang bị tra tấn dữ dội bởi phần đáy quần vải mềm chật hẹp, chắc có lẽ vì phần hai mông của cô Trang quá lớn nên chiếc quần bị căng hầu hết những phần vải thun ôm ra phía sau khiến cho những thứ phía trước từ háng đi lên gặp khó mà lồ lộ chăng.
Thỏa sức hút hết mọi hình ảnh khiêu gợi vào tầm mắt, mình thở dài lên tiếng sau một hồi ngồi nắc nẻ im lặng quan sát.
- Nóng mà còn mặc quần dài... cởi quần lót ra nhưng lại mặc quần dài vào thì cũng vậy thôi hà... chắc còn nóng hơn nữa ấy chứ... Mình mắt to mắt nhỏ nhận xét.
- Không... mẹ chẳng thấy nóng... vải này mát lắm... mỏng tan... Cô Trang kéo nhẹ một mảng vải phần hông của chiếc quần ra như muốn chứng mình độ mỏng và mát của nó.
- Thật không... Mình chau mài.
- Thật sao không... nói dối con chi... Cô Trang lập tức bước nửa bước để có thể đứng ngay trước mặt mình mà rằng như muốn chứng minh cho điều vừa nói.
Sau câu nói của cô, mình rạng rỡ ra mặt vì mình chẳng quan tâm quá đến chuyện cô nói về chiếc quần này mát lạnh khác xa với vẻ bề ngoài của nó đến như thế nào đâu mà chỉ đinh ninh rằng, nếu sau cái lớp quần dài này không hề có một mảnh đồ lót nào như mình cảm nhận ban nãy cũng như cô vừa chia sẻ tức thời thì mình sẽ chắc chắn không "để yên" cho cái thân thể hớ hênh và kiều diễm đang đứng ngay trước mặt.
Thở dồn dập vì được sự đồng ý của khổ chủ khiến mình "năng nổ" lắm, nhanh chóng đưa tay lại gần bắp đùi cô mà kéo căng lên và chà sát lớp vải quần đầy mạnh bạo, mình đay nghiến và nhào nặn cái thứ vải ấy theo mọi góc độ.
Và rồi vô tình trong một khoảnh khắc nhỏ nhoi đã được định sẵn trong tâm trí tự nãy giờ, mình lả lướt khị nhẹ phần lưng quần cô Trang trễ xuống chút đỉnh để cho lớp da thịt trắng nõn nà đang ẩn hờ dưới lớp vải xám xịt kia được phơi bày thì ôi thôi, ngay lập tức mình phát giác ra được còn có một lớp vải nhỏ khác đằng sau chiếc quần thun này nữa, một lớp vải đồ lót không mong đợi.
- Ủa... còn có... có mặc quần lót mà... Mình tròn mắt khi phát hiện ra sự thật chới với.
- Ừ... hihi... phải mặc chứ con... không mặc nó nhột nhạt lắm... nhưng quần lót này vải mềm... mềm lắm... không bó nên cũng thoải mái... không cảm giác nóng gì... thấy vải quần dài mỏng hông... quá mỏng ha... Cô Trang vừa lấy tay xoa đầu mình vừa cười khì khì.
Chắc là cô cười vì cái suy nghĩ non nớt dễ tin người nhưng lại đầy ham hố của mình.
Mình chẳng biết làm gì hơn nên cũng đành ngậm ngùi đau khổ cười theo cô để những dự tính định tiến hành với cái thân thể không quần lót ban nãy tan biến vào hư vô như chưa từng tồn tại.
- Ừa ha... mềm nhỉ... vải này mỏng quá... nãy con nhìn cứ tưởng dày lắm chứ... Mình cười nhếch nhát mà cố gắng quay trở lại chủ đề cũ tránh bị quên lâu dài.
- Ừa... mỏng tan hà... Cô Trang gật nhẹ đầu trìu mến nhìn mình.
Thật sự mà nói thì thái độ của cô Trang luôn khiến ình cảm nhận được gần gũi và cám thấy tự do hết cỡ.
Khoảng thời gian ấy cứ mỗi dịp mình được ở bên cô là mỗi lần những cái suy nghĩ vừa chớm nở cũng như khao khát nhất thời của một thằng con trai mới lớn trỗi dậy ngùn ngụt đầy tự do và thường xuyên được bộc lộ không khuôn phép, không cấm cản từ cô mà hầu hết cô Trang còn vui vẻ tiếp nhận và cứ cười tít mắt đầy quan tâm và thấu hiểu.
Nên mới nói ngay lúc đó chỉ cần nhìn thấy nụ cười dịu hiền của cô là mình đã chẳng còn ngại ngùng gì nữa, cứ vui vẻ hết cỡ mà nghiêng đầu sang hai bên để ngoáy ánh nhìn vào cái phần trên lồ lộ trắng nõn nà đang được che hờ bởi một chiếc ái nịt ngực trong vô cùng hời hợt và mòng manh.
Chẳng biết động lực từ đâu ra, mình chậm chạp đưa một cánh tay lành lặn lên để nâng đỡ một bên bầu ngực ấy rồi khẽ khàng luồn tay từ bên dưới vào trong phần da thịt mềm mại đó để kéo hẳn hai phần vải nặng nề che đậy ấy lên cao, lên cao khỏi hai bầu vú căng tròn và để chúng lộ thiên trước ánh mắt thèm khát của mình và cả cặp mắt tròn đầy và khá ngạc nhiên của cô Trang khiến cho phần dây áo vắt qua hai vai bị chùn lại thấy rõ.
Đúng y như thế, y như suy nghĩ của mình, cô Trang chẳng phản ứng gì mà vẫn chỉ cười nhẹ, một nụ cười tròn vành như mọi khi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!