Chương 83: (Vô Đề)

- Mẹ... mẹ con... ý cô là... là Duy sẽ... con cô... Mình lắp bắp từng từ một như không thể tin vào những gì mà người phụ nữ đang cầm lái vừa thốt ra.

Sững sờ lắm chứ chẳng đùa đâu.

Mình ngạc nhiên đến cứng người luôn bởi cái ý định táo bạo của cô Trang trong phút chốc bỗng khiến cho những liên tưởng trần tục cứ vồn vã ập đến rồi nhanh chóng lấp đầy các ngóc ngách trong tâm trí mình.

Và rồi mình... lo.

Với mối quan hệ đầy mờ ám hiện tại của cả hai thì việc chuyển sang xưng hô mẹ con một cách "công khai" là khá mơ hồ và dường như là không thể bởi nếu sự việc bị lột trần ra thì mức độ nghiêm trọng của vấn đề sẽ rất to lớn chứ không còn trong phạm trù của "lĩnh vực hàng không" thôi đâu.

Nhưng trong giờ phút đó, chẳng hiểu sao mình lại tự buộc lòng phải cố gắng nhìn nhận vấn đề theo cách khách quan nhất có thể mà chắc có lẽ vì cái kiểu nói chuyện, sự biểu cảm trong ngôn từ và cả nhấn nhá giọng nói của cô, mình cảm giác được từ chúng chút gì đó của sự chắc chắn và an toàn của việc đã được suy tính từ trước.

Mà biết đâu vấn đề sẽ chẳng có gì gọi là quá to tát như mình vẫn đang lo sợ?

Chắc hẳn là cô ấy chỉ định dùng hai từ "mẹ con" như là một cách ứng xử cho những khi mình ở nhà cô để tránh tai mắt của hàng xóm và mọi người xung quanh, những điều tiếng nói ra nói vào của mấy bà Tám lúc tình cờ thấy sự lạ trong nhà của một ai đó, cái xóm nào mà chẳng có, cố hữu rồi.

Thở phào với cái ý nghĩ tươi mới đó, khẽ đưa tay lên vuốt nhẹ vài giọt mồ hôi đã rỉ ra tự lúc nào trên vần trán đang nhem nhuốc, mình lại tiếp tục nối dài cuộc trò chuyện sau lớp khẩu trang y tế.

- Danh nghĩa thôi đúng không cô... Mình nhẹ nhàng tựa cằm lên vai cô từ đằng sau.

- Ừm... đúng rồi... trên danh nghĩa sẽ là con nuôi của cô... nói chung vẫn vậy... Cô Trang gật gù.

- Cô cứ lo xa... mọi khi con đến chơi nhà cô bình thường mà... con thấy quanh nhà cũng không ai quan tâm chuyện gia đình đâu cô... không sao đâu... Mình nói lên cái suy nghĩ trong nhất thời đúng y như những gì mà mình xét thấy mấy lần ở nhà cô với cái giọng bằng bằng kiểu thì thầm.

- Có... để ý chứ sao không... người ta không nói nhưng có nghĩ... nói chung mình khiến ọi thứ đàng hoàng thì vẫn tốt hơn chứ... mà cô không có nói là quanh nhà cô không đâu... còn bên nhà con nữa đó... Cô Trang lắc đầu trả lời mình rất nhanh chóng chỉ sau khi mình vừa dứt câu.

- Bên nhà con đâu sao... con vẫn qua bên cô được nè... Mình ngạc nhiên vì cô Trang có vẻ lo sợ gia đình mình cấm cản vì căn bản có ai biết đâu mà cấm.

- Cô muốn bình thường con vẫn qua cô chơi được... chơi đàng hoàng chứ không phải viện cớ như vầy... không tốt... rồi lỡ mấy chuyện lộ ra thì lại càng không hay... người nhà con mà biết con nói dối rồi lại xuất hiện bên nhà cô không lí do thì sẽ nghĩ thế nào... rồi con có quan hệ như thế nào với cô mà lại phải lén lút qua cô như vậy... đủ thứ hết... Cô Trang nói một tràng với vẻ hơi cáu gắt chút đỉnh vì cái kiểu vô tư quá đỗi của mình.

Mình như hiểu ra những lời cô nói là hoàn toàn hợp lí và không thừa chút nào gọi là lo xa hay bao đồng cả.

- ... Mình im lặng suy nghĩ mà không buồn thốt ra lời nào.

- Cái gì nghiêm chỉnh vẫn tốt hơn... chuyện này từ lúc nghe con nói bỏ tham quan với lớp để sang nhà cô chơi là cô đã bắt đầu lo lắng rồi... kì lắm Duy à... Cô Trang lại tiếp tục nói.

- ... Mình vẫn lặng thinh vì cứ nghĩ đến cái viễn cảnh chuyện xưng hô mới này liệu mọi người có dễ dàng chấp nhận như cô nói không.

- Cô nghĩ cách này là hợp lí nhất... mà lúc nãy có điều khuất mắt giữa cả hai nên cô chưa nói được... cô mong Duy hiểu cô... và ủng hộ việc này... Cô Trang hạ thấp giọng xuống và tỏ ý hơi buồn chút đỉnh trước thái độ im phăng phắt của mình.

- Cô nói vậy thì nói chung con không muốn có ý kiến gì... nhưng con sợ... hơi ngại... nhanh quá dễ hỏng... Mình thở dài rồi thì thầm vào tai cô từ phía sau.

- Vậy để cô dừng xe lại nói cho con hiểu cô hơn... Cô Trang quay đầu lại nhìn mình.

Nghĩ cũng đúng, có lẽ dừng xe lại để tập trung nói cho rõ mọi chuyện ngay bây giờ sẽ tốt hơn cho cả hai chứ cứ khuất mắt hay bất đồng quan điểm như vầy thì chán lắm.

Đi chơi mà cứ nghĩ ngợi, lo lắng lung tung ben hết cả lên thì thật chẳng khác nào bị hành xác í.

Chỉ vài giây sau, xe trờ tới và tấp hẳn vào cạnh một hàng rào gỗ ngay bên vệ đường, khá kín bóng người.

Cô Trang từ từ dựng chân chống và bước xuống trước còn mình thì vẫn ngồi trên xe đợi cô đứng hẳn một chỗ cố định rồi mới đi lại gần.

Thoáng chốc cô và mình đã ngồi trên bấc thềm dưới bóng mát của một cây phượng tán rộng mà bắt đầu làm rõ mọi việc rối rắm này.

Cô Trang cởi khẩu trang và nhanh chóng lên tiếng trước.

- Con từng quen My... học cùng lớp với bé rồi hồi lúc đầu hè cũng có nói với mọi người là sang nhà cô thăm bệnh... My cũng biết... gia đình con cũng biết... thì bây giờ cứ nói đợt đó nhận cô làm mẹ nuôi... tại sợ cô ở một mình ốm đau sao đó... cứ nói vậy là được... Cô Trang vừa nói vừa quay sang nhìn mình.

- À dạ... thì Duy nghĩ cái đó nói ra ai cũng tin thật... chỉ sợ là bất ngờ quá... mà nói chung có thêm một người mẹ nuôi hay bố nuôi càng tốt... miễn đàng hoàng có nhà cửa chứ không phải người xấu thì Ba con chắc cũng không nói gì đâu... Mình gật gù ủng hộ ý định của cô ra mặt. Căn bản là mình chỉ sợ mọi chuyện diễn ra quá nhanh thì khó mà tránh khỏi sự nghi ngờ và chậm chấp nhận của mọi người xung quanh mà thôi chứ việc nhận thêm một ông ba hay bà mẹ nuôi thì thực Ba mình chẳng bao giờ có ý kiến cả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!