Chương 82: (Vô Đề)

Câu nói bất thình lình lúc ấy của cô Trang thoáng chốc làm mình giật nảy, run bén lên đến cái độ mà cặp mắt vốn đã lờ đờ từ nãy giờ của mình cũng bỗng trở nên tròn xoe đầy ngạc nhiên như không thể tin được vào những gì mà hai tai vừa nghe thấy.

Có phải mình nghe lầm hay chính xác là cô Trang vừa nói sẽ phơi bày mối quan hệ này, mối quan hệ chim chuột giữa mình và cô ấy, sao đột nhiên tai mình nó ù và lùng bùng quá thể.

Nghĩ cho lung ra thì nghe lọt thế quái nào được khi mà ngay từ giây phút bắt đầu, "cọng dây dưa" giữa mình và cô Trang đã xác định chắc chắn là không thể nào có được cái nhìn thiện cảm từ xã hội, trong khi giờ này cô lại đòi "công khai".

Một người phụ nữ tuổi trạc tứ tuần lại quen biết và có mối quan hệ xác thịt với một thằng nhóc tì tuổi mươi nhỏ chỉ bằng con gái mình, lại là người yêu cũ của nó nữa thì dù bản thân cô có li dị hay chưa hoặc có mối liên quan nào đó giữa cả hai từ trước đi chăng nữa thì sự chấp nhận của mọi người xung quanh vẫn là điều không thể, sự dèm pha chắc chắn sẽ nổi lên dày cọm vì sở dĩ đây vẫn là những sự sai trái xấu xa thuần túy không thể nào biện minh.

Cô Trang là người rõ hơn ai hết điều đó vì cách đây không lâu cô còn thường xuyên nhắc nhở mình về việc phải giữ bí mật chuyện tình mờ ám này và nhất quyết không muốn ai biết đến kẻo tai tiếng, ấy vậy mà cớ sao bây giờ lại có thể nói ra cụm từ "muốn công khai".

Chẳng lẽ cô không nghĩ đến hậu quả sao... hay là cô bất chấp?

Mình nghĩ rằng cô Trang chắc đã suy nghĩ về việc này khá lâu trước khi quyết định nói ra cái ý kiến quái gở ấy ình biết.

Mình biết đến cô với tuýp phụ nữ cẩn thận và hay cân nhắc, chưa bao giờ bộc trực nghĩ gì phun đó kiểu này cả.

Hiển nhiên là cô đã nghĩ đến và suy tính những gì mà bản thân sẽ phải gánh chịu nếu chuyện này bại lộ, hẳn là đã có sự sắp xếp nào đó chăng hoặc cũng có thể là cô muốn buông xuôi, nhưng nhìn cô lúc này mình đâu có thấy chút gì của sự ăn năn hay tù túng đến mức lồng lộng trong suy nghĩ đâu nhỉ.

Mà dù cô có thế nào đi chăng nữa, về phần mình... thì sao?

Cuộc sống của mình "hậu scandal" chắc sẽ không chịu nhiều điều tiếng như cô vì tất cả hẳn sẽ xem mình là thành phần bị hại trong cái mới quan hệ sai trái này, vì nghĩ rằng mình bị "dụ" nhưng đảm bảo vẫn phải gặp rất nhiều khó khăn.

Ba mình, My, dì Linh, bạn bè quen chơi các kiểu mà biết thì chắc là mình bỏ học và bị giam cầm trong "lãnh cung "mất và rồi cái viễn cảnh về một tương lai mù mịt đang dần hiện ra ngay trước mắt, éo le và thê lương đến não lòng.

Ba mình sẽ buồn thế nào khi bao nhiêu kì vọng mong mình thành người rồi sẽ ra sao và rằng mình "biết đi về đâu khi đường tương lai mịt mù tăm tối và lối đi về không có ngày mai".

My sẽ nhìn mình với cặp mắt ra sao khi mà mới chia tay chưa lâu mà mình đã "đú đởn" với "gái quen".

Dì Linh sẽ há hốc mồm miệng trêu ngươi kinh điển giống những con khủng long tiền sử vờn bắt "mồi nhậu" hoặc có lẽ là Dì sẽ như những con cá ngạnh ven sông thường xuyên thay nhau rỉa rích mỗi ngày cái xác trương phình bị làm nhục đến mức thả sông trôi dạt là mình.

Và rồi bạn bè là con gái sẽ bĩu môi chê bai xem thường còn con trai có lẽ sẽ khá hơn đôi chút khi xem mình là thần tượng, nhưng chỉ là thần tượng của một nhóm những cái thằng khát khao vượt rào cản tình dục trong độ tuổi mới lớn mà thôi.

Chỉ cần nghĩ đến những hình ảnh tệ hại đó là từng giọt mồ hôi nóng hổi ở sóng lưng mình sau đợt hành xác tự nãy giờ chưa kịp khô đã dần chuyển sang lạnh cóng.

Nhìn sang hướng cô Trang, cô vẫn đang ngồi chàng hảng mà nghía cho kĩ cái thái độ thản nhiên như không của cô khi nói với mình cái câu trời giáng ấy, đến là bực và vì rằng cả hai chỉ vừa mới nghỉ sau một hồi quần lấy nhau nên không chỉ mình mà mồ hôi mồ kê của cô cũng còn ướt át lắm.

Chảy qua khe vếu, khe háng và kéo dài từ vai xuống đến hết cả lưng làm cho từng thớ thịt trên người cô nhìn cứ bóng loáng.

Nhưng mặc kệ những dòng nước nhỏ đó cứ tuôn nhẹ khắp cơ thể, cô Trang vẫn thoải mái ngồi dùng hết tấm khăn giấy này đến tấm khăn giấy khác để lau đều đều quay vùng lông mu ướt nhẹp bên trên cái khe bím vẫn còn đỏ hồng vì sưng do va đập mà thỉnh thoảng cô còn có động tác chùn cả phần thân dưới xuống theo kiểu rặn đẻ để những dòng nước đùng đục từ bên trong bím rỉ ra cho bằng hết để mà lau.

Lúc ấy phải nói là đầu óc mình rối lắm, lung tung beng không thể tả luôn ấy.

Không phải vì mình nhìn thấy những hình ảnh naked đó mà là bởi những hàm ý mang tính sát thương cao trong cái câu nói ban nãy của cô Trang kìa.

Mình lặng lẽ nhích mông để ngồi thẳng dậy dựa lưng vào vách giường nhìn sang hướng cô.

- Cô muốn gì... muốn gì cơ chứ... sao tự nhiên lại như vậy... Mình nhíu mắt cau có hỏi cô với cái giọng nghiêm túc hết sức có thể.

Lúc này mình thực sự muốn làm rõ tất cả, làm rõ cái nguyên nhân vì sao đang yên đang lành cô lại có cái ý định khá bồng bột như thế.

Rất từ từ, cô Trang quay đầu sang hướng mình đang ngồi mà nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu như đang muốn long sòng sọc của mình và rồi cô cũng chầm chậm ngã người dựa lưng vào vách giường y như mình nhưng là kiểu thả lỏng, sau đó nhẹ nhàng duỗi thẳng hai chân ra cho đỡ mỏi vì nãy giờ cô ngồi lau bím cũng đã một chặp, rồi phút chốc co lên theo tư thế xếp bằng để lại có thể ngước mắt lên nhìn về phía mình.

Tựa đầu vào nền tường trắng khi mà vách giường chỉ tới nửa lưng, cô Trang nhìn lung lắm mà cứ như thể muốn đi xuyên vào đầu mình để đọc tất cả các suy nghĩ đang hiện hữu trong ấy luôn vậy.

Trước ánh mắt hơi có chút buồn nhẹ của cô, mình chẳng biết nên phản ứng như thế nào nữa vì cảm giác hình như câu nói vừa rồi của mình làm cô tổn thương thì phải hoặc chí ít có lẽ nó cũng làm cô nghĩ ngợi.

Mình không bao giờ muốn làm ai phải buồn lòng cả mà nhất người đó lại là cô vì đối với mình lúc đó, cô đang là một thứ gì đó gần gũi, vô cùng quan trọng và cũng là người hiểu mình nhất, giúp mình giải tỏa những căng thẳng khi nghĩ đến nhưng vì cái ý kiến của cô thật sự làm mình vô cùng bấn loạn đến mức khó có thể kiềm chế được cảm xúc trong nhất thời.

Một không gian im ắng lặng lẽ bao trùm giữa cả hai sau câu nói của mình và khi cô Trang bất ngờ quay đầu nhìn về phía bức tường trước mắt mà chẳng nói chẳng rằng cũng phải gần hơn 2 phút đồng hồ cho đến khi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!