Mình đứng như chết trân giữa sân của căn nhà kế bên.
Đơ không chỉ vì câu trả lời quá đỗi kinh khủng của con nhỏ đó dành ình mà còn đơ vì cái cách mà nó đối xử cũng như nói chuyện với một người mới quen.
Thói đời đã là con gái nếu không dịu dàng thì cũng phải dễ mến một chút để tạo thiện cảm trong mắt người đối diện khi giao tiếp chứ ai lại đi cáu tiết với cả gắt ga gắt gỏng khách như thế mà đằng này lại là một boy dễ mến như con hến là mình.
Thật là chẳng thể nào ưa cho nổi.
Mà nói đi cũng phải nói lại vì mình nhận xét thế hơi có tinh thần vơ đũa cả nắm.
Tại sao với Dì Linh nó rất bình thường không dễ nổi đóa mà biểu hiện dễ thấy là sáng nay dạ dạ, trả lời thưa thốt, gục đầu chào các kiểu cũng lễ phép lắm cơ mà.
Vậy là chỉ với riêng mình thôi à.
Nhiều khi là thế đấy chắc tại mình bằng tuổi nó.
Mà thế thì càng không phải vì nếu ai bằng tuổi nó cũng đối xử như vậy thì nó sống thế quái nào được, chẳng lẽ nó lại không có bạn bè à.
Uầy, đừng có nói là nó theo chủ nghĩa hận đàn ông sâu sắc nha vì nếu thế thì khổ ình rồi bởi trong mình thoáng ẩn hiện bóng dáng của một chuẩn đàn ông chất lừ như này, vừa đập chai, khoai lại to. Khổ thế chứ!
Đứng giữa sân đối diện cửa chính mới có dịp quan sát căn nhà này một cách từ bên ngoài.
Nhìn qua loa thì cũng chẳng khác với nhà mình là mấy chỉ là ít hơn một tầng về chiều cao nhưng bù trừ thì tầng trệt lại có thêm một phòng trên đường đi nối giữa bếp và phòng khách.
Thở dài thườn thượt vì mình bắt đầu hối hận là sao không ở nhà kiếm cái gì ăn đại cho rồi mà lếch qua đây ăn cúng rồi phải chịu sự hằn học của con bé kia chi vậy.
Với đôi mắt lườm lườm ẩn chứa nhiều nỗi niềm mình tiến từng bước chậm chạp vào hướng cửa chính.
Bỏ dép, bước lên hè.
Vừa đi vào nhà thì đã thấy ngay một cái bàn thật lớn đặt ngay giữa nhà.
Trên bàn là các thứ đồ ăn rất bắt mắt được dọn lên tuy còn thiếu nhưng cũng khá sẵn sàng vì mình để ý các dĩa, các tô được xếp khá chúm chụm vào nhau chừa diện tích và khoảng trống để đặt thêm món thì phải.
Đúng là có sự góp mặt của nhiều phụ nữ có khác, đồ cúng rất đầy đủ mọi thứ thường thấy và bốc mùi ngào ngạt ra khắp cả nhà khiến ình chỉ muốn lao vào mà bay nhảy lặn ngụp các kiểu cho thỏa cái bụng đói teo tóp sau giấc ngủ trưa dài đăng đẳng tự chiều giờ.
Nhưng sao trong nhà trống trải quá chẳng thấy một ai cả ngay đến cái con nữ tì mới đứng mở cổng ình cũng lập tức biến đâu mất.
Đang đứng loay hoay ngạc nhiên với vài suy nghĩ vẩn vơ thì bất chợt từ dưới bếp đi lên là gương mặt rạng rỡ của chị Nhi với hai đĩa xôi giò trên tay mà chỉ vừa liếc thấy mình là chị đã vội nói.
- Duy... vào ngồi đi em... có cần chị đỡ không... Chị cười rất tươi nói khe khẽ dịu dàng khi đặt hai chiếc dĩa gọn gàng lên bàn.
- Dạ... em được mà... Dì Linh đâu chị... Mình tiến lại gần chiếc ghế sa
- lông dài có lưng tựa được dẹp gọn nhưng không cẩn thận lắm sang một bên chắc là để chừa khoảng trống để đặt cái bàn to oành kia vì vốn dĩ có lẽ là nó không được đặt ở đấy thường xuyên.
- Chị Linh đang ngồi dưới bếp nói chuyện với mẹ chị... em cứ ngồi đây đi... lát chị ấy lên giờ đấy... mà con nhỏ Yến đâu nhỉ... vừa thấy đây mà... Chị Nhi nhìn mình trìu mến trả lời đồng thời nhìn quanh quẩn kiếm cái con nhỏ tên Yến mà mình đoán chắc là cái con vừa mở cổng ình vào.
- Dạ... em cũng hông biết nữa chị... Mình cười trừ trả lời chị Nhi vì căn bản là cũng có biết đâu.
- Em ngồi đây nhé... chị xuống phụ bưng đồ lên đã... Chị cười nói sau đó quay lưng lại đảo bước.
- Dạ... Mình nói với theo khi chị đã đi được vài bước.
Chị ấy nói xong thì lại lật đật đi xuống hướng nhà dưới để thực hiện tiếp các công việc đang hãy còn dang dở mà có lẽ là bưng tiếp đồ ăn lên để thoả chí cho cái thằng què quặc tạm thời là mình đang ngồi hí hửng với cái ước mơ đánh chén căng tròn đây mà.
Đúng là lâu lắm rồi mình mới có cảm giác tham gia các kiểu cúng giỗ như thế này mặc dù không phải là dịp do nhà mình tổ chức nhưng mà nó làm gợi nhớ lại trong mình những hình ảnh của khoảng thời gian hạnh phúc trước đây lúc mà mẹ mình còn sống và ba mình thì vẫn hãy còn ở trong nam này.
Ngày ấy cả nhà mình hay được mời đi ăn đám lắm, cái không khí náo nhiệt rồi tụ họp mọi người rất đông vui và thân thuộc bởi hầu hết đều là thành phần quen biết cả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!