Chương 48: (Vô Đề)

- Sao... hồi qua mấy người... mò zú tui... hủm...

Câu hỏi đó chỉ vừa tuôn ra hết khỏi đôi môi hồng đỏ chúm chím của Dì Linh là ngay lập tức một chuỗi các cảm giác bùng lên và lan tỏa ào ạt đầy tiêu cực trong mình.

Từ nét mặt vui tươi hớn hở tưởng chừng sẽ hòa nhã thêm nhiều trong thời gian dài sắp tới và xây dựng một thứ tình cảm gì đó vững chắc hơn chỉ là câu chuyện Dì cháu đơn thuần như lúc trước bởi vì tối hôm qua như các bạn đã biết là giữa hai người chúng mình đã có những câu chuyện thật thoải mái, đầy vui vẻ để mà giải đáp nhiều hơn các thắc mắc, để mà trải lòng cùng nhau thì bỗng chốc mặt mình trở nên tái méc đến mức gần như trắng bệch ra.

Mình biết chứ, biết là mặt mình lúc ấy nó trắng kinh khủng lắm vì như thể mọi nguồn hơi mát lạnh của cơ thể trong khoảnh khắc như dồn hết lên các chi tiết, mọi ngóc ngách trên gương mặt còn ngu ngơ và khá lù đù sau một giấc ngủ sâu và dài cách đó chỉ vài mươi phút.

Dì nói xong là cứ được nước vuốt ánh nhìn nhọn hoắt như phi lao đó vào mình mà lườm lườm liếc liếc đến mức ghê người.

Thứ tra tấn mình nhiều nhất là cái suy nghĩ rối tung trong đầu và sau đó chính là nó cặp mắt toàn tròng trắng kia.

Nuột nước bọt đánh "ực" một cái.

Mình lùi lại một bước trong suy nghĩ và cả trong hành động thực tại.

Mắt mình như muốn nhắm nghiền vì đơn giản là nó chẳng còn muốn mở ra để mà thấy thế giới mà thấy cái cảnh tượng kinh hoàng đang nếm trải mà có lẽ được xếp vào thứ hạng gần như bậc nhất của sự nhục thể với chỉ ba chữ: Bắt quả tang.

Mặt mình lộ vẻ bất an rõ lắm, mình biết vì đầu mình cứ nhìn xuống đất né ánh mắt ấy rồi lại ngó lên không định hướng và cũng chỉ mất vài giây sau đó lại bị chính ánh mắt kia bắt thóp lần nữa.

Cảm giác căng thẳng và khó chịu bốc lên ùng ục giữa khoảng cách mà cả hai đang đứng.

Tim mình đập ghê lắm và có lẽ huyết áp chắc cũng đã tăng lên rất cao. Nó khiến mình nhăn cả mặt lại.

Cố kiềm những suy nghĩ bất an ngày một lớn lên trong đầu nhưng đâu có được vì có một câu hỏi mang yếu tố tất nhiên mà chắc chắn ai ở trường hợp của mình cũng sẽ bị nó hành hạ dai dẳng.

"... Dì biết mình mò zú Dì tối qua... Vậy... có biết tới cảnh cánh tay mình luồn sâu vào... vào quần Dì... không nhỉ..."

Thánh thần thiên địa hội ơi. Mình chắng dám tưởng tượng đến những gì tiếp theo có thể xảy ra nữa.

Chỉ mong sao thời gian lúc này có thể dừng lại để mình được chạy khỏi nơi đây, khỏi cái cảm giác tủi nhục đang vậy kín và cũng có lẽ là sắp thăng hoa này.

Hay một khúc gãy nào đó của tạo hóa có thể vô tư mà ân xá tạo ra một cái lỗ be bé chỉ mong là vừa đủ lớn để mình có thể trôi tuột xuống đó trong tư thế của một thằng say xĩn lỡ chân lọt thẳng xuống hố ga đen ngòm thì mình cũng cam lòng mà mĩm cười..... Mà... ủa...

Bất giác nheo mắt, một thứ gì đó bùng lên tưởng chừng như cứu vãn tâm hồn mình, để mà còn lôi mình ra khỏi cái nghịch cảnh tồi tệ có thể trông thấy ngay bằng mắt được.

Một suy nghĩ đinh ninh và đang kêu răn rắc.

Là cái gì đó say xĩn, cái gì đó đen đúa.

"... Đúng rồi... Quái nhĩ... tối qua mình xỉn như thế... Dì ngáy to như thế thì chắc cũng đâu có kém gì mình mà cớ làm sao... làm sao mà Dì biết mình...... biết mình... ấy... ấy nhĩ..."

Mình không phải là người hay nói dối nhưng trong đầu mình lúc đó chỉ duy nhất một động từ có khả năng làm tôn chỉ: Chối.

Đúng rồi, mình phải chối.

Ngước mặt lên nhìn vào Dì, đứng thẳng người hơn sao với từ nãy giờ.

Mình trở nên bình tĩnh và cố gắng không tự làm khó bản thân nữa.

- Dì... Dì nói zì zậy... tối qua... con xĩn dữ lắm... ngủ say như chết... không biết gì hết! Mình nói với giọng điệu rụt rè nửa vời để biện mình cho điều vốn dĩ đã diễn ra.

- Thui... bạn đừng có xạo... xĩn mà luồn tay được zô áo tui hả... rồi rờ... rờ zú tui... không có ai ngủ say như chết mà làm được zậy hết á! Dì cười mỉa trả lời mình với vẻ mặt rất quyết đoán tuy có hơi cà rỡn đôi chỗ nhưng mà vẫn toát lên một chút gì đó lạnh tanh, bất cần.

Không còn gì để chối cãi. Thật sự là như vậy.

Như kiểu bị bắt quả tang tại trận.

Đầu óc mình bỗng dưng tối sầm lại trong cái mờ ảo xa xăm không hình dung.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!