Mắt mình như bị gắn chặt vào cái khoảnh khắc hớ hênh trong phút chốc của Dì.
Cái chóp xanh thiên thần ấy nổi cộm lên một mảng khá cao khiến cho phần lông măn một bên cửa mình tung ra khỏi lớp vải sịp mà chứng tỏ sự hiện diện của chúng nơi góc phải háng theo ánh nhìn dâm tà của thằng oắt con mặt đù đù hướng đối diện.
Mơn mởn và ướt át là hai tính từ chính xác nhất để diễn tả cái hình ảnh mà mình thấy được trong giây phút ấy.
Mà nói chung thói đời là vậy.
Những thứ khiến người ta liên tưởng đến ái ân nhục dục mà lại có một chút gì đó lén lút, một chút gì đó ngang trái và một chút gì đó lạc lối thì luôn đem lại thứ cảm giác rạo rực của sự mới mẻ, một chút hứng thú và cả ham muốn va chạm đến cùng cực.
Cộng thêm một chút men nồng hiện có trong người do những lon bia đắng ngắt mang lại thì phải nói cứ gọi là hừng hực và sừng sực hết cả lên khiến mình như bị lóa cả mắt và muốn thực hiện ngay cái hành vi hèn hạ vừa lóe lên trong đầu.
Tập trung cao độ vào khoảng hở một bên ống quần Dì mà quên hết cả mọi sự vật, sự việc đang diễn ra xung quanh.
Mình chăm chăm nhìn nó và chẳng biết tự lúc nào tay chân mình lại bắt đầu táy máy như một vài phản xạ tự nhiên bất tự chủ của những kẻ ngà ngà men say.
Một cánh tay đau nhức mình dùng vịn mông Dì phòng hờ và ngón trỏ tay còn lại đã không được sự cho phép mà bất giác di chuyển ngày một gần hướng vào trong đoạn hở của mảnh quần.
Ngày càng đi sâu vào trong cho đến khi gần như chạm vào những sợi lông đang ướt nhẹm bởi một chất dung dịch khiến chúng bệch chặt vào lớp da vùng háng thì bất chợt.
- Úi zá... đỡ... đỡ Dì... úi... úi... đau... đau quá... Tiếng rên í ới từ cái con người đang lộ hàng kia vang đùng đùng giữa đêm khuya lưng chừng 12 giờ khiến cho cảnh vật bỗng chốc ghê rợn hơn hẳn.
- ... Mình im lặng vì thực tế lúc đó mọi sự chú ý của mình cơ bản đều đổ dồn về cái nơi thiên đường đang gọi tên ấy, chẳng nghe thấy gì khác kể cả tiếng tru trếu vì đau nhức của người kế cận mà nhiều khi ngay đến hàng xóm cũng còn nghe thấy, la to thế cơ mà.
- Á... aaa... huhu... đỡ xuống đi... đau... Dì la ngày một to và tưởng chừng như ứa cả nước mắt vì tức.
- Hả... hả... gì... đau... đau gì... hả... Lúc này thì mình ngờ nghệch trở về với thực tại với ánh mắt lờ đờ như chưa hiểu mọi thứ.
Ngón tay trỏ bắt đầu rút ra khỏi vùng cấm huyệt ấy trong im lặng mà chẳng ai hay biết gì có lẽ vì mình khéo léo không để nó va chạm vào một vùng thịt nào hay một mảnh vải nào cả.
- Đỡ xuống... úi... đau quá... đau quá Duy... đỡ đi mà... buông tay ra... aaa... Dì bắt đầu mếu máo mà qua lời nói mình có thể nhận ra ngay. Dì lúc đó muốn xuống mà xuống không được vì cánh tay mình vẫn đang đỡ hờ mông Dì làm Dì tới không được mà trở mình cũng không xong.
- Ờ... đỡ gì... hả... dạ dạ... dạ... xuống... Mình hiểu ra tuy có lâu la nhưng cuối cùng cũng biết là Dì đang cần gì, mình khẽ nhẹ tay cho Dì hạ thân thể xuống một cách rất từ từ và khá nhẹ nhàng.
Dì từ từ nằm thẳng ra sàn và dũi hai chân ra thẳng một cách khá khó khăn. Mình thì lúc đó vẫn chưa hiểu gì cả, chẳng biết Dì bị đau ở đâu và Dì cần gì.
- Dì... Dì bị sao zạ... đã nói đừng có làm... rùi bây giờ có sao không... Mình bắt đầu hồ hởi hỏi tới tấp đầy lo lắng khi thấy Dì vừa rên rỉ lại vừa lấy tay xoa xoa hai bắp chân.
- ... Chuột rút... Dì nhìn mặt mình mà nạt như thét trong khi nước mắt dàn dụa.
- Zậy hả... có cần con bẻ chân lại cho hông... Mình vừa nói vừa đưa tay ra cầm chân Dì xoay xoay phần cổ chân.
- Không...Á...á.... á... xê ra đi... huhuhu... hức... Mình vừa nắm cổ chân Dì là Dì giãy nảy la hét các kiểu và nước mắt chảy ào ào như suối vậy.
Thật sự khá chán về phút giây hào hứng lúc nãy bị phá ngang một cách đáng tiếc đối với riêng mình và càng chán nản hơn nữa là hôm nay Dì khóc suốt, khóc điên cuồng từ ngay trong phòng tắm lúc sáng cho tới cảnh trần truồng nhồng nhộng trong phòng lúc trưa rồi lại khóc ào ào như mưa vì cay lúc nãy với tình tiết ngọn nguồn "xin lỗi, Dì chịu không nổi" và giờ đây là khóc tê tái vì chuột rút đau chân.
Nhiều lúc cái gì một chút thế này một chút thế kia lại đem tới cho người ta nhiều sự tò mò và còn biểu lộ sự đáng yêu nhất thời nơi bản thân chứ còn mà làm hoài làm miết một kiểu đến mức lặp đi lặp lại thì thật sự mà nói là chán, nản, muốn đi quách cho xong.
- Dạ... zậy con ngồi đây... Mình có chút cáu giận và nhích ra xa ngồi dựa lưng vào tường.
Lúc này thì mình đã thể hiện thái độ và mọi cảm xúc của bản thân ra hẳn bên ngoài về cả cử chỉ và nét mặt mà ai nhìn vào cũng biết là mình đang cáu gắt vì một điều gì đó kinh khủng lắm.
Mình muốn Dì hiểu là mình không thích và cũng không hề cảm nhận sự gần gũi hay thân quen gì với cái hình ảnh ngày một... sao ta, à là càng ngày càng quá "con gái" của Dì.
- Hu... Aaa... huhu... hức hức... Dì vẫn ngồi đó nhìn thẳng vào mặt mình và khóc đến kinh người và rồ ngày một to như đứa con nít muốn thu hút sự chú ý của người lớn vậy. Đến khổ.
- Dì khóc to zậy... cái này trước con đá banh không khởi động nên bị hoài à... lát hết... Mình bực tức quá nên bắt đầu nhiết móc lại Dì mà chẳng cần biết Dì đang cảm giác thế nào hay đau ra làm sao nữa.
Khoảng chừng vài phút sau đó khi cả hai, một người ngồi dựa lưng vào tường và một ngồi khóc như đúng rồi thì bất chợt Dì bắt đầu duỗi chân ra và co chân vào như thể đang khởi động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!