Ông bà ta có câu "Kẻ trong tối, người ngoài sáng" về hàm ý nhân cách là cấm có sai chút nào.
Riêng về khung cảnh lúc đó, theo mình cũng rất chính xác.
Mình thì đang đứng trong nhà với ánh đèn điện sáng choang hoang nên cô gái ấy có thể dễ dàng nhìn rõ thậm chí là quan sát một cách khá chi tiết về một phần nào đó những biểu hiện trên mặt mình.
Còn mình thì hoàn toàn ngược lại vì trong giây phút cô ấy buông ra lời chào với cái giọng lanh lảnh ỏng à ỏng ẹo, mặc dù đã rất cố gắng căng mắt ra mà nhìn, mà xét nét dung nhan các kiểu nhưng vẫn không thể nào nhìn được rõ ràng cái khuôn mặt ấy.
Chỉ biết hình như da khá trắng và gương mặt trái xoan mà tuổi thì chừng chắc trên dưới 20 vì nó thể hiện qua độ nhấn nhá của giọng nói mà mình cảm nhận được mà thôi.
Một lát sau, Dì từ hông bên nhà tiến lại gần chỗ người con gái ấy giang tay đưa cho 2 cái chổi, ki hốt rác và cả một chiếc chổi lông gà mà cười tươi nói.
- Cầm nè em... mà mẹ em cũng qua luôn rồi hả... sao chị tưởng mai mốt gì lận mà... Dì vừa đưa dụng cụ cho cô gái đó vừa nói giọng to nhỏ không đều.
- Dạ... sớm hơn vài ngày chị... tại bên kia đòi nhà sớm quá nên đành phải chuyển qua đây luôn... mẹ em với hai em em thì chưa qua... em qua đây dọn dẹp trước rồi ngủ lại canh nhà đêm nay luôn vì chuyển gần hết đồ đạc qua rồi... ngày mai chuyển thêm đợt nữa là mẹ em với mấy đứa em mới qua á chị... Cô gái ấy cười tươi đón lấy và trả lời câu hỏi của Dì.
- Ừm... có cần chị phụ gì không... có thì cứ nói nha... Dì Linh trả lời như đã thân quen từ lâu.
- Dạ thôi... khuya lắm rồi... em qua mượn đồ vầy làm phiền chị quá... chị với anh nhà vào ngủ đi ạ... anh chị ngủ ngon ạ... Cô gái ấy nhìn Dì mình rồi ngó vào nhà nhìn mình nói rõ to.
- Hả... gì chứ... anh... anh nhà nào... Dì tròn mắt hỏi ngược lại.
- Thì cái anh đang đứng trong trỏng kìa chị... Cô gái ấy mặt nghiêm túc trả lời rồi với cái tay đang cầm cái ki hốt rác trỏ về hướng mình đang đứng trong nhà.
- Hả... nhà... nhà chị làm gì có anh nào... Chời... Dì hết sức hốt hoảng vừa nói vừa bước lại vài bước liếc ánh nhìn vào trong nhà.
- Zì... zì zậy chị... Cô gái ấy bắt đầu tỏ sự ngạc nhiên cao độ.
- Không phải... cu đó là... à quên... anh nhà đù đù mà em nói là nhóc cháu chị á... Haha... Dì cười hô hố trả lời xong vừa chỉ mình vừa ôm bụng ha hả.
- Ủa... zậy hả... em xin lỗi... hì... zậy mà em tưởng... Cô gái ấy cười tít mắt nói khe khẽ với Dì Linh.
- Haha... em làm chị cười chết mất... Nhóc mới có lớp 11 à... mà em nói zậy nó giận á... tại nó bị bêđê... à Gay đó em à... haha... Dì cười rất to giữa đêm khuya mùa hè rồi chợt ghé vào tai cô gái ấy nói gì đó nho nhỏ.
Đến tận bây giờ, mình cuối cùng cũng đã hiểu vì sao Dì Linh lại có những hành động như cho tay vào quần mình lúc sáng, tương đối dễ tha thứ ình trước cảm giác mình nhìn thấy Dì trần truồng trong tư thế eva lúc trưa và cả nhào tới hun tới tấp hấp diêm sâu sắc tinh thần mình lúc nãy. Ra là vì Dì vẫn cứ nghĩ mình bị Gay, một thằng gay với gương mặt đù đù chính hiệu nên Dì mới có những hành động khá khó hiểu như vậy.
Chắc lại câu.
"... Từ lâu Dì chỉ xem chúng ta như hai ... chị em..." hay là "Xin lỗi... Dì chỉ xem Duy như một... bé gái".
Ngỡ ngàng đến bàng hoàng làm cảm giác có thể nói về tinh thần của mình lúc ấy. Mình mà là gay thì chắc trên đời này chẳng ai "chuẩn men" nữa mất. Hức!
- Zậy hả chị... hihi... thương nhỉ Cô gái ấy cũng hùa theo Dì Linh mà cười đến mức mình đỏ cả mặt.
- Duy... ra chào cô đi chứ... đứng như tượng zậy hả... ra đây đi... Dì sau một tràn cười điên đảo thì cũng bắt đầu chú ý đến sự có mặt của mình và ngoắt mình ra.
- Dạ... em chào cô... ủa... mà Dì Linh... con... con xưng hô sao... Mình bừng tĩnh và nhanh chóng đi ra hướng cửa và thẳng hướng hè. Hơi bỡ ngỡ vì chẳng biết xưng hô thế nào cả.
- Thì con kêu Linh bằng Dì mà Dì Linh lại xưng hô chị em với cô này... nên con gọi cô này bằng Cô đi... Dì chống tay lên cằm sau đó chốt hạ câu nghe đến đau nhức.
- Nhưng chị này còn trẻ quá mà... kêu zậy kì... Mình nói và gãi đầu.
- Dạ thui chị... cứ để em nó tự nhiên... chị 24 rồi... đang phụ gia đình kinh doanh... còn nhóc học cấp 3 chưa... nãy xa xa nhìn hông ra giờ lại gần mới thấy cái mặt chút éc... Hì Cô gái ấy nói rất tự tin và hỏi lại mình.
- Dạ... em sắp 12... em chào chị... thế chị thua Dì Linh 2 tuổi đó Mình nhẩm tính và trả lời kín kẽ.
- À... vậy bằng con bé ba em chị... ừm... chị biết rồi... chào em... hì... Chị ấy cười và nói vừa đủ nghe.
- Mà khi nào dọn xong zậy em... Qua nhà đây ngủ với tụi chị luôn... chứ ngủ mình bên đó không tiện đâu... Dì Linh hỏi quan tâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!