Khi bia đã được mang lên phòng và đồ nhậu thì cũng đã có sẵn sau một hồi trầy trật của cả mình, Dì Linh và anh con trai cô chủ tiệm tạp hóa.
Mà nói mồi mè gì cho to tát khi mà chỉ còn duy nhất mỗi con gà nướng đang nằm trong tư thế chàng hảng háng trên chiếc dĩa kia mà thôi. Nhìn sơ thì thấy có vẻ đìu hiu với thùng bia kền càng và chỉ mỗi một món nhắm duy nhất nhưng nếu mà xét cho kĩ và đo tính về trọng lượng thì với sức ăn hốt bốc dộng lùa của mội hai con người thì chỉ như thế thôi cũng có vẻ quá nhiều và khó hết.
Mình thì mình nghĩ như thế nhưng còn Dì Linh với cái dạ dày không đáy thì chưa từng và chắc cũng sẽ chẳng bao giờ nghĩ như thế cả mà bằng chứng là khi Dì lên tiếng đã làm ình phải suýt soa.
- Duy... hình như có mình con quỷ này không thì hơi ít... đúng hông... để Dì xuống bếp làm thêm... Dì Linh chỉ tay vào con gà mà nhăn mặt chê ít, sau đó vừa nói vừa đứng lên chuẩn bị xuống nhà bếp.
- Dạ thôi được rồi mà Dì... làm gì ăn hết nổi mà làm thêm... Mình than. Vì cơ bản sức hai người ăn con gà này thể nào cũng bỏ mứa à xem.
- Để Dì xuống làm thêm chứ ăn zầy buồn miệng lắm ớ... Dì nói giọng nũng nịu hết sức làm mình siêu lòng đổ ngay tức khắc.
- Ơ... Dạ... để con xuống phụ Dì... Mình hơi bàng hoàng nhưng rồi cuối cùng cũng xuôi theo và chống tay đứng lên tính đi theo phụ Dì.
- Ngồi đó đi ba... phụ phụ con khỉ... què mà phụ ai... ngồi đó đi... Dì cười rồi chỉ chỉ nhẹ vào trán mình, mình ghét cái thái độ kì thị người tật nguyền kinh.
- Dạ... Mình ợm ờ gật đầu ngán ngẫm.
Mình chẳng biết nói gì thêm vì chán thì chán chứ Dì chỉ đạo như thế phải nói đúng thật.
Thứ nhất là mình đang thương tích đầy người như thế này nhiều khi lắm lúc lại trở thành gánh nặng vướng víu tay chân của Dì nữa thì chết vả lại mình đoán chắc Dì tính làm cái gì đó nhắm sơ sài và nhanh chóng mang lên phòng thôi chứ chẳng phải món gì đòi hỏi sự cao siêu và kéo nặng về tính chất thời gian đâu.
Thứ hai và cũng là điều quan trọng nhất mà có lẽ nhiều bạn vẫn chưa biết: Mình rất hậu đậu nhé. Có thể nói luôn là nếu chỉ có một mình thì mình có thể làm khá tốt công việc nấu nướng ví dụ như các món mang tính chính khó khăn và phức tạp đòi hỏi tay nghề rất cao của người thực hiện như... Ờ thì mình có khả năng nấu rất nhiều loại mì cả mì xào và mì nước luôn ấy kiểu như Omachi, hảo hảo, đệ nhất , cả cung đình nữa chứ và một số món thiên về sự khéo tay bậc cao của đầu bếp như luộc trứng, xào đậu que, canh rau muống,...
Nhưng dù sao mình vẫn tự hào nhất trong 3 năm phổ thông đã học được một món rất ngon từ Dì đó là "thịt nướng" mà khoảng thời gian của quy trình chế biến thành phẩm mình luôn là người đóng vai trò quan trọng chủ đạo nhất đó chính là "người nướng" vì mình nhường tất cả các công việc nhỏ và đơn giản như cắt và rửa thịt, chuẩn bị và tẩm ướp gia vị cho Dì.
Lắm lúc ngồi ngẫm lại mà tự thấy phục bản thân quá cỡ.
Ngồi đợi nói chung chỉ có khoảng mười lăm phút gì đó là Dì lên rồi nhưng cũng phải công nhận nếu chỉ ngồi đợi mà không làm bất cứ thứ gì thì cứ như thời gian bị kéo dài lê thê ra vậy. Chán chẳn buồn tả.
Khi Dì vừa mới xuống nhà được vài phút là mình đã thấy rất lâu rồi. Với tay lấy một lon bia ra mình kéo nắp như kéo chốt của một trái lựu đạn bi thời chống Mễ nhưng còn được cái khôn là chưa nếm đi rồi chui vô mền núp sau khi bung chốt thôi.
Chẳng buồn đổ vào li mình ực lấy ực để một hơi, vị bia ấm nóng tràn vào thực quản và nồng lên cả nửa đầu mà mình chỉ biết tả bằng một từ: "Đắng".
Thật vậy, đắng vãi lều các bạn ạ, chẳng hiểu là mình ít uống hay sao đó mà khi chỉ vừa làm một ngụm đã muốn ọc ra ngoài hết cả chắc tại không quen uống chay mà không có ướp lạnh hay không đá sao đó nên mới bị như thế. Còn rông đứa nào kêu mình đàn bà là mình đấm phát chết luôn nhá.
Tởn, dính ngụm bia chắc nịch đó vào người làm mình tởn đến hết cả gai óc. Bỏ của chạy lấy người mà nằm dài ra phòng Dì ngắm ngửa ngắm nghiêng.
Có thời gian rãnh rỗi mà nhìn lung la lung linh thì mới để ý thấy phòng Dì gọn gàng và ngăn nắp quá thể. Cái gì cũng đâu ra đó còn dán hình dạ quang hồng, xanh rộng khắp nữa xinh xắn kinh đúng là phòng con gái ai cũng như ai.
Chẳng bù ình và đa số đấng đứng tè, ôi giồi ôi như một cái hố rác mà lắm lúc Dì phải xoăn tay lao vào dọn dẹp mà miệng thì không ngừng trách móc, than vãn.
Một thoáng sau, cuối cùng thì mình cũng nghe được tiếng bước chân của Dì Linh lên tới gần cửa phòng. Lập tức bật dậy ngồi ngay ngắn nhanh chóng mình lấy lại phong độ tức thời. Đập vào mắt mình là hình ảnh Dì đang bưng một cái mâm khá lớn với những bước đi chậm rãi mà khi vừa đặt xuống là có thể thấy ngay, một tô cháo và một tô bún bò nghi ngút khói.
Nhìn là biết đồ mua hàng quán chứ chẳng phải nấu nướng gì rồi.
- Ủa, sao Dì mua cái này chi... đồ nhậu gì mà cái này chứ... nãy ăn uống hết rồi mà... Mình tròn mắt ngạc nhiên và nói.
- Sáng giờ hai đứa nhịn đói... ăn zậy không... Dì sợ con đói... đáng ra mua thịt vịt nhưng tại thấy có gà rồi nên hổng mua... mua cái này nhâm nhi cũng được mà... Dì nhe răng ra nói hơi ngại ngùng.
- Chời... con có đói đâu... mà mua cái này sao nhậu chứ... kì sao á... Dì còn đói hả... Mình cười khẽ với Dì vì cái điệu bộ né tránh của Dì làm mình thấy thương Dì lắm.
- Ừm... đói dã man... thôi kệ hén... ăn đi... Dì cười rồi nhấc tô phở ra ình.
- Mà ăn cái này xong con gà sao ăn nổi nữa... chắc bỏ quá... Dì chẳng tính gì hết á... Mình cười và trách yêu Dì.
- Bỏ gì... hông có đâu... tui ăn hết luôn... Dì chu miệng ra trông đến là yêu chết đi được.
- Mà mua ở đâu á... xa hông mà nhanh zậy... Mình hỏi khẽ Dì vì dù sao Dì cũng bỏ công đi mua với cả mình là loại người muốn dàn xếp mọi thứ ổn định, có thể tuy chịu thiệt vào thân nhưng vẫn mong mọi thứ được yên ổn trong gia đình hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!