Ngồi vào bồn tắm với bộ dạng trần như nhộng chỉ độc nhất một chiếc quần sịp ống bắt đầu thả lỏng toàn thân mà để mặc kệ cho nước loang lổ thấm vào từng thớ thịt...
Thở dài thoải mái vì được dịp thư giản với cái thứ cảm giác quen thuộc mỗi ngày mà trước khi bị tai nạn hành hạ mình vẫn thường bay nhảy suy tư trong nó hoặc thậm chí là vấy nước tung tóe.
Dường như mọi muộn phiền rối bời lúc ấy dần dà tan biến và hòa lẫn vào làn nước mát lành, êm dịu.
Mình buông thả tới cấp độ chỉ còn khả năng cảm nhận được duy nhất có tấm thân trần với những lỗ chân lông sâu tít đã bị lấp đầy bởi nước mà quên cả không gian và thời gian của cái khung cảnh ảm đạm...
Đột nhiên, lưng mình bị một tiếng đánh "chét" kèm theo sau đó là cảm nhận về một mảng thịt ran rát.
- Bắt đầu nha ku_Dì vừa đánh mình xong là ngay lập tức nói và cười bằng cái giọng the thé đến điêu ngoa từ phía sau gáy vọng lại rờn rợn sóng lưng.
Thật chất lúc đó nếu mà nói cho chính xác thì mình không nghĩ là Dì Linh khẽ khàng đánh thức và đưa mình về với hiện thực đâu mà là Dì nắm đầu mình lôi xềnh xệch ra khỏi chốn phiêu bồng, nơi cực khoái sung sướng về cảm giác thì đúng hơn. Mình cay lắm.
Có thể suy tư hơi thái quá nhưng phải thừa nhận là lúc đó mình bắt đầu thấy hơi khó chịu về tính cách nhặn xị không đúng thời điểm của Dì Linh.
Cứ đặt bản thân vào hoàn cảnh lúc đó của mình mà xem.
Mình đang trong giai đoạn nghĩ ngơi sau cơn địa chấn tổn thương toàn thân thì tất nhiên ai cũng biết là cần nhất sự yên tĩnh và cảm giác thoải mái nghĩ dưỡng nhưng mà đâu có được suốt ngày Dì cứ nheo nhẽo bên tai những câu tào lao khá vô nghĩa, lại thêm không chịu làm theo ý muốn của mình mà còn có cái tính hay nhí nhảnh bất chấp hoàn cảnh nữa chứ. Nhiều lúc mình nặng đầu và rất khó chịu về Dì.
Quay lại với cái khoảnh khắc trước đó chừng vài giây...
Các bạn thử tưởng tượng khi đang phê như con tê tê vì nhận được cái gật đầu ưng thuận của con ghệ. Đồng ý cho ta thỏa sức khám phá tấm thân ngọc ngà nưng nức nhựa sống nhưng trớ trêu thay khi đã gần xong giai đoạn mày mò bong tróc các lớp vải mà chỉ còn lại duy nhất tấm cuối cùng xót lại thì lại bị một cái nắm tay níu giữ và giọng thỏ thẻ nho nhỏ với điệu bộ lời nói khá dịu dàng:"Quên mất... Hôm nay em đèn đỏ" vậy.
Liệu mấy ai có khả năng trả lại cho em ấy "khoảng trời bình yên" mà trong lòng không hụt hẫng hoặc giả là căm tức?
Mình của lúc ấy cũng y như thế...
Ngay lập tức đầu mình bùng lên câu nói của một bậc cao nhân giai đoạn trước, cái câu nói mà cả ba và mẹ mình đều cười nức nở mỗi khi nghe...
"Không nên hoãn cái sự sung sướng ấy lại"
Khi câu ranh ngôn đó bắt đầu bay lượn vòng vèo trong đầu càng khiến ình thêm phần điên tiết và cáu gắt hơn gấp bội..... Mình... Mình là mình ghét cái thái độ của Dì!
Đang sung thì bị đứt dây thun quần nên mình khẽ hơi xoay đầu nhẹ về phía sau.
- Dạ... Dì làm ơn nói không thui là được rồi... Đang mang trọng thương... Quánh quài... chết á_Mình gắt lên nghiến răng trèo trẹo khiến câu nói như bị nén lại và thều thào tự nơi cuốn họng.
Thấy hành động đó của mình, Dì chợt sững người tròn mắt có lẽ là ngạc nhiên vì không ngờ mình lại phản ứng mạnh đến như vậy.
- Chết gì nổi... mấy đứa như cưng sống dai lắm._Dì hai mắt lờ đờ chẳng biết là giả khùng hay giả điên mà chẳng lẽ đến như vậy còn chưa nhận ra được sự tức giận nơi mình.
- Sao biết... ra nông nỗi này mà dai gì nữa chứ... Cũng hay lắm_Mình cáu gắt.
- Thì té đến mức dậy mà chưa... chưa sao thì lo gì chứ_Dì mỉa mai giọng nho nhỏ nửa muốn mình nghe thấy, nửa lại không.
- Mà thui... Dì nhanh đi._Mình nói nhanh như muốn kết thúc cuộc nói chuyện căng thẳng này ở đây.
- Ờ_Dì ợm ờ kiểu chán nản.
Sau cuộc đối thoại đó dường như mọi sự điều trở về với không gian im lặng vốn dĩ mà chúng từng có.
Chẳng ai trong hai người buồn nói với đối phương câu nào hết mà chỉ sống và suy nghĩ với tư duy riêng của mỗi người trong yên ắng.
Mình nghe, nghe thấy tiếng Dì khe khẽ từ tốn với tay lấy chai dầu gội toàn thân sau đó vắt vài giọt lên miếng xốp tắm đã thấm nước. Đoạn bắt đầu chà nhè nhẹ khắp phần lưng đang ở trên mặt nước của mình.
Dì cứ dùng miếng xốp tắm mềm mại và ứ đầy xà bông ấy xoa đều đặn khắp phần lưng mình rồi lâu lâu lại vòng tay qua cổ. Vẫn chẳng nói chẳng rằng chỉ nghe tiếng thở nhanh chậm không đều bởi các cử chỉ miệt mài nhưng điệu bộ khá hờ hững như lúc vừa bắt đầu.
Mình ngồi đó nhìn ra hướng cửa sổ nơi mà những tia nắng đã bắt đầu gay gắt hơn. Cũng đúng thôi gần 10 giờ rồi còn gì. Nghiêng đầu qua một bên, mình thở dài thườn thượt với bộ óc có lúc mông lung trống rỗng có lúc lại đầy ấp những suy tư lo nghĩ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!