Chương 38: (Vô Đề)

Dì của lúc đó phải nói là gian không thể tả nổi mà dù có cố gắng tả lại thì cũng không sao mà tả hết.

Mắt thì hiếp lại, hai má nhoẻn rộng ra cộng với cái miệng bị kéo căng hết cỡ làm cho các cơ trên mặt đều như đang chuyển động khi đôi môi đỏ hồng bắt đầu mấp máy khe khẽ:

- Thoát y đi Duy_Dì nói xong thì cứ nhìn chằm chằm vào mặt mình mà nháy mắt điệu chớp chớp liên tục kiểu như một teen girl rất ngây thơ nhưng lại mang vô số tội vậy... trông nai lắm.

Mình không ngu đâu, mình biết cả đó chứ... biết là Dì đang cố làm bộ để gắng tỏ ra hồn nhiên hết cỡ hòng trêu ghẹo mình ... trêu ghẹo cái thằng nhóc con ngơ ngác thơ thẩn mà trong tâm trí Dì là còn non và xanh lắm, hơn cả là... dễ bị ăn hiếp... Dì đánh mình suốt mà.

Với tâm lí của một kẻ hay bắt nạt người khác, mình chắc chắn rằng khi ấy Dì nghĩ với tất cả những gì đã thể hiện sẽ nhanh chóng đạt được thành công ngoài mong đợi là khiến cho thằng bé con trước mặt phải chết khiếp đến mức la ré lên vì ngượng ngùng, tím mặt vì sợ sệt để Dì sẽ được dịp vui vẻ mà ôm bụng cười ha hả trước cái điệu luống ca luống cuống của mình.

Tâm hồn Dì sẽ được thư giản, mãn nguyện vì biết đâu chừng đây có thể sẽ là một bước chạy đà tốt để Dì đường đường chính chính vào vai Chai

- en tiếp tục ăn hiếp và dày vò tàn nhẫn thân xác tơi tả của một nhóc Nobita yếu đuối run rẩy là mình trong chuỗi những ngày còn lại của cuộc sống dài đăng đẳng sau này.

Tuy nhiên hình như Dì đã đi sai hoặc có lẽ là đi hơi lố một nước cờ bởi trái lại hoàn toàn với những mong muốn sơ khai ban đầu của Dì vì bản thân mình của lúc ấy chẳng thấy mắc cỡ ngượng ngùng hay tỏ ra đỏ mặt gì hết cả.

Cái điệu vừa nói vừa cười man trá ấy bỗng dưng khiến mình chợt thổn thức nơi nhiều giác quan và tạo cảm giác câu chữ sao mà xa xăm lắm. Tất cả như vời vợi một cách bí ẩn và phá vỡ đôi chút gì đó gọi là luân thường đạo lí vì cái kiểu dùng từ ngữ và cách thể hiện lời nói của Dì làm cho đầu óc mình bùng lên ngày một nhiều những liên tưởng và hoài niệm về các hình ảnh không mấy trong sáng và thậm chí là hơi trần trụi...

Thật vậy, khi chỉ vừa nghe đến từ "thoát y" là tất cả mọi dư âm quen thuộc về thân thể nuột nà của một người phụ nữ vừa trắng trẻo vừa căng tròn nhựa sống lại hiện lên trong mình ngày một dồn dập.

Tất nhiên mình của thưở đó đã từng nhiều lần được nếm trải những cảm giác của sự ái ân mặn nồng bên cạnh một người phụ nữ ấm nóng và không mảnh vải che thân... là My... là cô Trang... nên phải thú thật là mình khá nhạy cảm với những chủ đề liên quan đến giới tính và sự trần trụi dung tục. Bởi vậy lời nói và điệu bộ nheo mắt ve vãn bông đùa của Dì Linh như một cú tát mạnh đánh thức những "chi thừa" và cả sự khao khát đời thường tưởng chừng như đã nguội lạnh trong mình từ bấy lâu..... Mình muốn gặp Cô Trang quá... muốn lắm... chìm... đắm...

Mở to tròn đôi mắt, há hốc miệng và nhìn xa xăm về hướng bức tường phía trước mặt mà bắt đầu bay nhảy với những suy nghĩ có phần vẫn vơ và hỗn tạp... Mình cố gắng lục tung đầu óc lơ đãng, gắng nhớ lại những gì đã xảy ra và đắm mình thật sâu vào kí ức đêm mưa... Tất cả hiện dần ra như khiến mình bỗng trở nên thơ thẫn và ngờ nghệch...

Cho đến khi nghe văng vẳng bên tai âm thanh...

- Duy... Duy..._Dì gọi rất to và lay người mình nhè nhẹ tránh những chỗ có vết thương.

- Dạ..._Mình hoảng hồn ngạc nhiên khi lại rơi về cái thực tại tù túng và buồn bã.

- Khùng hả... Duy... Duy điên!_Dì lấy tay hươ hươ trước mặt mình mà thì thầm ra điều như chưa tin mình đã bình thường trở lại thực sự.

- Hả... hả... Dì nói gì?_Mình lia mắt nhìn thẳng mặt Dì mà hỏi ngu ngơ.

- Nay con bị gì mà cứ khùng điên bất chợt zậy?_Dì cười mỉm chi nói giọng khá con nít.

- Dạ... Dạ... Dì... Dì nói gì?_Mình của lúc đó cơ bản là hai tai vẫn còn ù lắm.

- Bị sao zậy... Hông nghe Dì nói gì được nữa hả... Tai có sao hông zậy_Dì căng tròn mắt nhìn mình soi mói rất bất an như thể lo cho thính giác của mình có vấn đề vậy.

- Dạ... con nghe được bình thường mà... Tại nãy đang mãi nghĩ nên hông để ý thui_Mình giải thích với vẻ mặt hơi ngáo ộp.

- Làm như tai nạn có dư chấn ảnh hưởng tới não hông ta?_Dì lấy hai bàn tay day nhè nhẹ thái dương của mình và nhướn đôi chân mài kiểu quan tâm ray rứt.

- À không... con... con không sao đâu mà_Mình cười trừ và khẽ lấy hai tay đan vào nhau.

- Mà suy nghĩ chuyện gì mới được... Nói Dì nghe đi... Không Dì lo lắm_Dì nói thầm thì cưng nựng và vẫn xoa tay đều đặn hai bên đầu mình.

- Dạ thui... Hổng có gì mà_Mình mắc cỡ vì con sâu hư đốn cứ chia chỉa.

- Nói!!!_Dì trừng mắt nhìn mình.

- Tại con... con nhớ... Ba con á mà!_Cố bịa ra một lí do để che giấu đi cái đầu óc đang quay cuồng vì như bị hút hồn bởi những ngón tay mềm mại đang nhẹ nhàng di chuyển hai bên mần tang rất đều đặn tạo cảm giác rất thư thả và con sâu hư đốn kia cuối cùng cũng chịu bắt đầu bình thường trở lại ở trạng thái thả lỏng.

- Ừm... Dì hiểu mà, tội con quá... Dì hồi nhỏ cũng hay zậy lắm... cũng hay nhớ Ba mẹ Dì lắm luôn á..._Dì nói giọng buồn rũ rượi rất đồng cảm, từ từ hạ đôi tay xuống và nhìn thẳng mặt chăm chăm khiến mình chợt nhớ đến Ba thật sự... nhớ lắm. Mình thầm tự hỏi giờ này Ba đang làm gì?.

- Dạ... Nhưng dù sao con cũng lớn rùi...17, 18 rùi mà vẫn còn nhớ kiểu bóng bóng này nữa... hì hì_Mình nói khẽ và hạ đôi mắt xuống kiểu ngại ngại trước ánh nhìn trìu mến của Dì.

- Có sao đâu... nhớ zậy mới giống người bình thường á_Dì cười khẽ nhíu mắt lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!