Mình lê cái thân xác rã rời vì mệt mỏi toàn thân, đau nhức vì những vết trầy xước chi li khắp người chậm rãi và thận trọng tiến sâu dần vào trong lối nhỏ của ngỏ tối quen thuộc...
Mình của lúc đó thật sự rất mệt và gần như cạn kiệt dần mọi sức lực trong cơ thể... mình cảm giác được rằng nhiều vết thương trên người đang tươm ra vì sự di chuyển của các bắp thịt và chúng... hãy còn đang chảy cả máu... làm ình đau buốt và tê rát nhiều chỗ.
Bắt đầu hối hận về cơn điên bộc phát lúc ở cây cột đèn cách khu nhà của cô Trang không xa... Mình thật sự không hiểu sao lúc đó mình nghĩ thế quái nào mà lại đấm hì hục vào một cây cột vô tri vô giác như thế... Mà đúng rồi, lúc đó mình muốn nếm trải cảm giác đau đớn để quên đi quá khứ, quên đi sự hối tiếc chợt ùa về... muốn hành hạ cái xác thịt mà Mẹ mình đã dứt ruột đẻ ra... cái thân xác mà Mẹ đã hi sinh một nửa mạng sống và dồn tất cả tình yêu thương để lo lắng, chăm sóc mình được lớn khôn như hôm nay...
Mình thấy bản thân thật ấu trĩ... thật ngu muội và giờ đây... hành động ngu ngốc đó đã được trả lại bởi một cái giá xứng đáng... Muốn được đau thì đã được đau, sau hai lần té xe thì nỗi đau phàm tục đã ăn sâu tới tận xương tủy ... đau toàn thân và nhức toàn phần... ông trời như đang cười vào mặt mình mà thỏ thẻ:
"... Sướng chưa... Ok chưa ta..."
Cố gắng kìm chế cơn đau nhưng sự thật đâu chỉ có thế... cái lạnh của cơn mưa hiện tại vẫn xối ào ạt đang phát tán mạnh mẽ sau mấy giờ đồng hồ nếm trải liên tục thấm dần qua các lớp vải mà vào ngày càng sâu bên trong người... nó khiến mình đờ đẫn và run lên từng hồi cầm cập đến mức răng đánh bừa vào nhau từng tiếng "lốp... cốp".
Mặc dù gần như thở không còn ra hơi nữa và người thì muốn lả dần đi... nhưng tâm trạng của mình thì không hiểu sao... nó háo hức lắm.
Mình hồ hởi muốn tiến nhanh về để được gặp Dì Linh... muốn quay lại với sự ấm áp và thân thuộc của ngôi nhà hoặc giả là được ăn một bữa cơm ấm áp tình thân để xóa nhoà cái cảm giác cô đơn hiện hữu và ngày một lớn dần lên mà cơn mưa trái mùa này đang tàn nhẫn mang lại...
Nhưng rồi mình lại nghĩ... thể nào khi thấy cái bộ dạng xơ xác pháo và cù bấc cù bơ này Dì Linh cũng sẽ lo lắng các thứ... sẽ gọi điện ngay cho Ba mình.
Ba mà hay tin thể nào cũng buồn bã, lo lắng ình mà bay vào Sài Gòn bỏ dở công việc ngoài đó thì thật sự mình đến là mang tội... không thể tưởng tượng được tới cái viễn cảnh ấy thê thảm đến mức nào đâu... mình không dám nghĩ mà chỉ tự nhủ rằng: Đến đâu... hay đến đó!
Nghĩ như vậy mà thầm cố gắng tự mình kéo lê tấm thân tàn và chiếc xe tàn ngày một nhanh hơn...
Bất chợt, mình tái hẳn đi khi trước mắt là bóng dáng của một người con gái đang trong tư thế ngồi ngả hờ vai để dựa đầu vào bờ tường nhà cô bán tạp hóa với mái tóc dài thấm mưa thả rũ rượi che kín hầu hết cả khuôn mặt.
Mình choáng váng thực sự và như chết lặng bởi cái đầu óc rối bời này đang dần bùng lên nhanh chóng những suy nghĩ tiêu cực khiến mình sợ hãi đến tột độ.
"... Không lẽ... không lẽ... mình... mình gặp... gặp ma sao ta..."
Mình thở dốc từng cơn... da gà trước đó đã nổi lên do cái lạnh của cơn mưa đêm và những cơn gió nhẹ thỉnh thoảng phảng phất thì bây giờ như bắt được thời cơ trời cho... chúng dồn và mọc từng đám trên khắp toàn cơ thể khiến mình rùng mình và sau đó cứng đờ đến khó tin. Mình như bị chôn chặt chân dưới mặt đường xi
- măng ướt sũng nước... cố gắng di chuyển nhè nhẹ nhưng không được... thoát ra mà bỏ xe chạy cũng không xong.
"... Thôi... Xong rồi... chuyến này khó... khó sống.... Ba ơi cứu... cứu con... Dì Linh ơi... hức hức..."
Mình nhắm mắt lại... gương mặt nhăn nhó đến khó tả... mình khóc nghẹn trong cơn mưa tầm tã mà cố gắng không phát ra tiếng động nào dù là nhỏ nhất..."Vì mình sợ... sợ cái 'giống' ấy... nó... nó động đậy... Hức... hức..."
Lúc đó, thật sự mình thấy thân để yếu đuối hẳn đi và không còn sức nữa... như kiểu đang chìm đắm trong một giấc mơ không hồi kết và rằng mình đang rơi tự do xuống vực... muốn cựa quậy để cải thiện tình hình nhưng không thể ... muốn hét lớn để ai đó chú ý nhưng mình lại không có lưỡi vậy...
Khó tả và... khó chịu đến mức muốn chết quách đi cho xong.
Bất thình lình, "cái thể lọai" đang ngồi trên bậc thềm ấy chợt cử động... Mình ngây người và hồi hợp đến mức nhắm nhíu cả mắt...
"... Rồi... bạn ấy tới chén mình đây mà... Ba ơi con không thể tận hiếu với Ba... Linh ơi... Dì ở lại mạnh giỏi nha... Cô Trang ơi... Cô cố giữ sức khỏe... My ơi... Em nhanh chóng yêu thằng khác đi nha em..."
Hình như chỉ trong cơn đau cùng cực hay nguy hiểm tột cùng nhất... con người ta mới như chợt nhận ra những điều tuy bình thường nhưng cũng chính chúng là những kỉ niệm đáng trân trọng nhất trong cuộc sống bộn bề này ... Khi nhắm mắt lại lúc ấy... những kí ức về Mẹ, Ba... những kỉ niệm chung sống cùng Dì Linh... tất cả hiện dần ra trong màu tối đen của ánh mắt và cái lạnh... cái thấm dần của cơn mưa nặng hạt và âm ỉ.
Suy nghĩ một lúc lâu và tiếp tục thở dài chờ đợi khiến ặt mình teo nhúm hết cả lại... Nhưng chợi nghĩ, quái thật, sao cái sinh vật vừa di chuyển ấy tự nãy giờ mà vẫn chưa lại... chưa lại mà chén mình nhỉ...
Đánh liều, lấy hết sự dũng cảm còn tồn đọng ít ỏi ở một số "chi dư thừa" mình từ từ... mở hé dần mi mắt ra... thì mình như không tin vào mắt mình nữa... cái giống sống ấy vẫn đang ngồi yên ở chỗ cũ như thể "nó" chưa thấy mình đang đứng đầu trần dưới cơn mưa nặng hạt này vậy...
Nhưng hình như có khác một điều là..."nó" đang khoanh tay trước ngực và còn hơi... run run... có lẽ vì lạnh chăng?.
Mình tức cười với suy nghĩ nhảm nhí này... Hì, đã là ma thì tất nhiền nó đã lạnh ngắt rồi thì làm gì mà phải sợ cái lạnh của mưa nữa chứ... khùng gì đâu á...
À... hay cái "giống" này không phải là ma nhỉ... mình như chợt tìm ra một sự thật đơn giản đến khó tin...
Mà quái, không phải ma thì giờ này khuya khoắt như thế thì cái con "nữ tì" này ngồi đây làm cái shit gì nhỉ...
Lạc đường thì chắc không rồi... hẻm có tí tẹo thì lạc thế nào được... núp mưa thì không phải đâu vì ngoài đường kia thiếu gì chỗ núp mà lại phải chui vào đây chứ...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!