Cô bước ra khỏi cửa ngân hàng với vẻ mặt tươi tỉnh và ngay lập tức, cô lia mắt về hướng quán cà
- phê đối diện
- nơi mà mình đang đứng. Mình thấy cô liền khẽ vẫy tay ra hiệu cho cô... thấy mình cô từ tốn đi lại và đeo giỏ sách một bên vai.
Mặc dù trời đã nhá nhem tối nhưng mình vẫn có cơ hội được ngắm nhìn cô trong bộ đồ công sở: váy đen, áo sơ mi xanh nhẹ sọc đen liền nhau, giày cao gót màu nhung đen, tóc búi cao làm lộ cái cổ trắng ngần, phải nói rằng cô là người biết phối đồ và làm đẹp mình hơn gấp nhiều lần trong mắt người đối diện... vì da cô trắng nên mặc kiểu này mình thấy rất hợp... và cũng khá là khiêu gợi vì thân thể cô đầy đặn nên mặc thế này mọi thứ cứ... căng ra. ^^
Đoạn cô qua đường và tiến gần đến bên mình và khẽ hỏi:
- Đợi lâu chưa D??? Cô hỏi mình khi đã đứng bên hông xe.
- Dạ, con mới tới là gọi cho cô luôn, nên hông đợi gì lâu đâu cô. Mình cười nhẹ.
- Ừm, cô trong đó ngồi nói chuyện với mấy chị em bạn thui... giờ đi đâu đây??? Cô nói mà mắt đảo qua 2 bên dòng người đang đi.
- Cô ăn tối chưa??? Mình hỏi.
- Rồi, nãy mấy đứa rủ đi quá nên cô ăn luôn, D ăn chưa??? Cô nhìn vào mắt mình trìu mến.
- Dạ, con... con cũng ăn rồi. hì, mà xe cô đâu??? mình đi một xe cho dễ đi nha cô??? Mình xạo tí, chứ thật ra chưa có gì vào bụng cả.
- Ừm, đi một xe thui, giờ này đi song song thì dễ bị kẹt đứng lắm. Cô giải thích.
- Dạ, zậy cô ngồi lên đi, rồi đi đâu thì từ từ tính cũng được cô. Mình nói rồi đưa nón bảo hiểm cho cô.
- Ừm, hay là đi dạo mát đi, lâu rồi cô ít đi hóng gió đêm, hì. Cô cười tươi.
Cô bước lên xe ngồi vắt chân qua một bên và khẽ lấy tay ôm eo mình... mình biết cô đã ngồi chuẩn khỏi chỉnh nên rồ ga đi... đi được khoảng 30m hơn thì cô lấy tay bóp bóp vào bụng mình rồi nói:
- Ăn thiệt chưa đó, sao thấy bụng lép xẹp nè??? Cô vừa nói mà vẫn bóp bóp làm ình nhột kinh khủng.
- Dạ, con... con ăn rồi, thiệt mà! Mình lấy một tay cố gắng tách tay cô ra khỏi bụng.
- Sao cô thấy bụng lép dzậy??? Cô nói mà bắt đầu nghiến nghiến chỗ bóp làm mình khó chịu kinh.
- Dạ, ăn ít. Mình kéo mạnh hơn và bắt đầu cười... do bị nhột.
- Ờ, lát đi dzòng dzòng mà xỉu thì chết đó!!! Cô khẽ lấy tay ra khi tay mình chạm mạnh và như nắm tay cô, giọng cô nhỏ dần.
- Không sao đâu cô, con ăn no rồi mà!!! Mình cũng hơi ngượng trước hành động ấy.
Rồi mỗi người lại chìm vào suy nghĩ riêng của mình... mình chẳng biết sao nữa... mình đang muốn điều gì???... lúc đó đầu óc mình trống rỗng, mình tự hỏi sao lúc gọi có vẻ cô rât chủ động... nhưng sao bây giờ lại... haizz, im lặng hồi lâu... chẳng ai nói với ai câu nào, nhìn qua gương chiếu hậu mình thấy cô nhìn đường phố vu vơ và thoáng chút buồn, cô vẫn ôm eo mình ... nhưng vẫn như kiểu thân ai nấy lo và đường ai nấy ngắm vậy.
Xe... vẫn đi, băng qua nhiều đường.. và.. đủ mọi thể loại người... đủ mọi thành phần của xã hội... người ta làm đủ mọi nghề để có thể mưu sinh... dù bây giờ... trời đã tối... mình... lặng.
Ai ở SG thì biết rồi đó, tối tối đi vài trăm mét là lại thấy một vài em girl với vẻ đẹp và cách ăn mặc khác hầu hết mọi người làm sáng bừng cả con phố... điều này có lẽ cũng là một nét riêng của SG nhĩ, hĩ hĩ, mình nhìn thì nói chung cũng thấy thích thích mắt thôi, chứ mà muốn ôm xô + giao hàng thì dù có sướng tới cỡ nào mình cũng chả dám, vì hồi đó lúc nào trong đầu mình... mấy ẻm luôn xuất phát với cách xưng hô ấu trĩ... CHỊ.
Thật vậy, mình luôn xem mấy "nữ" như là ... đàn chị, vì nhìn vào họ đa số bốc lên dáng vẻ của sự từng trãi và một chút gì đó... sành điệu quá mức... làm ình hay có cảm giác... SỢ...
Đi vòng vòng vào ban đêm ở cái đất này đúng là một cực hình, chạy một xíu thì lại gặp khúc đông người, cứ cà nhích, cà nhích... phải nói là rất mệt và nản vô cùng tận... mình cảm nhận được hình như cô cũng biết vậy nhưng vì cô chưa biết đi đâu nên chỉ ngồi im, chẳng lên tiếng gì cả.
Mình chạy lả lơi cố kím khúc đường nào thật mát mẻ để lướt qua thật nhẹ nhàng để nếm trải cái cảm giác của một Sài Gòn mát mẻ hơn
- một Sài Gòn về đêm... phút chốc chạy tới cầu chữ Y thì mình chẳng biết nên rẽ tiếp đường nào đi cho tiện, mình quyết định quay lại hỏi cô:
- Cô muốn xuống chợ xóm củi luôn hay đi thẳng qua bên hướng bến xe??? Mình khẽ ngoáy nhẹ đầu về phía sau.
- Cô hông biết nữa, nhưng nãy giờ đi thấy toàn kẹt kẹt không hàz, hay lại chỗ nào thoáng thoáng ngồi đi. Cô nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!