Dị Thế Ma Hoàng
- Tác Giả: Thiên Đường Không Tịch Mịch -
Dịch : Tiên Cầm
Nguồn : Phong Nguyệt Lâu
- Kiếm giới
Ngay lúc tâm tư hai người khác nhau thì xa xa có thanh âm rầm rĩ mơ hồ truyền tới, một chút ma pháp quang thạch tản mát dấu vết nhỏ quang mang xuất hiện trong đêm tối.
" Không xong, đó chính là người Nặc Bỉ khắc" đôi mi thanh tú của Khuất Dịch nhíu lại.
"Nặc Bỉ Khắc? không phải là lão bản của sòng bạc ngầm sao" Phong Dực cũng phản ứng ngay tức khắc, một sòng bạc quy mô lớn như vậy khẳng định là có thế lực cực kỳ hùng hậu, mà Ô Giang Thành không thuộc quản lí của bất kỳ quốc gia nào mà là độc lập tồn tại, cho dù phòng đấu giá của Khuất Thị tại Thanh Long đế quốc là thế lực lớn, nhưng ở chỗ này lực ảnh hưởng chỉ sợ cũng chỉ có hạn.
Khuất Dịch nắm chặt tay, chẳng khác gì đập bể nhà người ta, không tìm ngươi tính sổ thì tìm ai đây?
"Phong dực , ta phải đi trước một bước, hắc tinh tạp khách quý của ngươi chờ ngươi tới thủ đô thanh long đế quốc Thanh Long thành ta sẽ đưa cho ngươi." Khuất dịch nói xong liền niệm một tràng chú ngữ , trên người tản ra , một màn hắc man nồng đậm, đem bản thân mình hoà vào đêm tối, sau đó bồng bềnh bay lên hướng phía ngoài thành bay đi.
Phong Dực ý niệm khẽ động,1 màn kim sắc quang mang từ trong ống tay áo hắn lan vào lòng đất, ngay sau đó liền quye mỵ tiêu thất chỗ vào đống gạch vụn vỡ.
Trở lại tửu lâu, bán Tinh Linh được Phong Dực cứu tỉnh dậy như có kỳ tích, nghe được có tiếng người mở cửa thân thể hắn bỗng chốc co rúm lại, thế nhưng khi thấy rõ biểu tình của Phong Dực, liền bình tĩnh trở lại.
"Tiểu tử, tỉnh rồi sao? ngươi thật là mạng lớn nha"Phong Dực cười đi tới, trong lòng hắn cũng thập phần kinh ngạc, bán Tinh Linh này bị trọng thương như vậy mà thoạt nhìn khoẻ mạnh như vậy, thật đúng là kỳ lạ.
"Cảm tạ ngươi đã cứu ta một mạng, sẽ có một ngày ta sẽ trả lại cho ngươi một mạng này" thiếu niên bán Tinh Linh thanh âm tuy rằng còn non nớt nhưng trong đó lộ ra vẻ nghiêm túc chứng minh hắn tuyệt không nói giỡn.
"Ân, ta hy vọng sẽ không có ngày đó"Phong Dực cười nói, hắn mơ hồ nghĩ thiếu niên bán Tinh Linh này cũng không đơn giản như vậy.
Thiếu niên Tinh Linh bò lên giường, y phục trên người chính là trường bào của Phong Dực, bào để dài chấm tới mặt đất, thoạt nhìn có vẻ thập phần hài hước.
Huy động song chưởng lập tức, trên tay đột nhiên xuất hiện chút quang mang lục nhạt, ngay sau đó thần sắc nghiêm túc hướng lên trên đầu Phong Dực. Một chút quang mang lục nhạt nhất thời bao phủ Phong Dực, khiến cho hắn thấy thần thanh thoải mái, tựa hồ nghe thấy tiếng nước róc rách chảy bên tai, nghe được chim chóc ca hát.
"Tự Nhiên Lực"Phong Dực lúc này liền minh bạch, vì sao thiếu niên này lại hồi phục nhanh như vậy, bởi vì trên người hắn có sẵn Tự Nhiên Lực để tảm bổ hết thảy, hắn tuy là một bán Tinh Linh nhưng tuyệt đối là một bán tinh linh có một không hai.
"Ta gọi là Kha Ốc, còn ngươi? " thiêu niên bán tinh linh hỏi.
"Phong Dực" Phong Dực đáp.
"Ta phải đi rồi, ta bị bọn chúng bắt lâu như vậy nhất định bạn ta sẽ nhớ ta"
Kha Ốc nói, cầm trường bào ra sau cổ kéo lên trên che kín đầu, rồi bước ra gian phòng.
Bán Tinh Linh lại có Tự Nhiên Lực! Thế giới này đúng là không thiếu việc lạ. Phong Dực trong đầu suy nghĩ, sau đó đi theo Kha Ốc xa xa, cho đến lúc hắn an toàn ra khỏi thành, mà lúc này trời cũng sang rồi.
Đi đên Thanh Long Đế Quốc phải đi thẳng hướng Đông, sau khi đi được năm trăm dặm về phía đông, xuyên qua biên giới Diệp Công Quốc, đó là phạm vi của Thanh Long Đế Quốc.
Phong dực từ trong nhân loại biết được , trên thần phong đại lục hiện nay có tam đại đế quốc cùng một cái liên hợp vương quốc chính là bồn quốc gia cường đại nhất , theo thứ tự là Thiên lang đế quốc , thanh long đế quốc , kim ưng đế quốc cùng với Kỳ lạp liên hợp vương quốc , còn lại rất nhiều tiểu quốc lâm lập , so với thần tộc thống nhất thì Tam đại đế quốc ma tộc thế chân vạc xu thế phải hỗn loạn nhiều lắm .
Phong dực một bên hồi tưởng lại tình thế các quốc gia nhân loại , một bên cưởi giác mã hướng phía mục tiêu là thanh long đế quốc bôn ba đi.
Giữa lúc phong dực đi qua thấn ác sát thoáng cái dâng lên phần phật , ngăn ở trước mặt của hắn . một mảnh nương rẫy chính lúc ấy , bỗng nhiên mười mấy người ăn mặc rách nát , bộ dạng người hung
"Này chẳng lẽ chính là đánh cướp trong truyền thuyết sao …"Phong dực chẳng những không kinh sợ mà còn lấy làm mừng rỡ , thân thể hắn tại định thần châu ngày đêm đều tẩm bổ đã đạt tới trình độ cực kỳ cứng cỏi , có lúc cảm giác trong cơ thể lực lượng thừa thải quá mức , muốn phát tiết ra ngoài , nhưng là tại phạm vi thế lực của nhân loại , vì để an toàn …Hắn cũng không dám dụng tự thân ma lực mà đi phát tiết , như thế nắm đấm chính là phương thức phát tiết duy nhất .
Nhưng là nắm đấm được xiết chặt của phong dực còn chưa đấm ra thì mười mấy hán tử đột nhiên quỳ xuống , lớn tiếng hô: "Đại gia, xin ngươi thương sót chúng ta , van cầu ngươi đánh cướp chúng ta."
Biến cố này cũng làm cho phong dực phải trợn mắt há mồn , thế giới nhân loại quả nhiên quá điên cuồng m chỉ nghe qua người ta bị đánh cướp , chứ chưa từng nghe qua có người lại cầu người khác đánh cướp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!