Chương 47: Yêu đồng thú.

Dị Thế Ma Hoàng

- Tác Giả: Thiên Đường Không Tịch Mịch -

Dịch : Tiên Cầm

Nguồn : Phong Nguyệt Lâu

- Kiếm giới

Rất nhanh, những người tham gia đổ quyền đã suy nghĩ xong và chọn được người thích hợp để đặt, áp chú cũng có lớn, có nhỏ.

Quyền thủ trên đấu trường bị phong ấn lực lượng cùng khí tức lúc này sẽ được giải trừ, cho nên, rất nhiều quyền thủ vừa lên đấu trường, còn chưa bắt đầu thi đấu, liền có người hoặc than thở, hoặc hưng phấn kêu to, hoặc nguyền rủa mắng chửi.

Mấy trận đầu không có gì đáng nói, do đó rất nhanh liền đến phiên thiếu niên bán Tinh Linh cùng một tên Ải Nhân ( DG: người lùn ý mà) tráng kiện giao đấu, đối với mọi người xem ra trận này so với các trận đấu khác cũng không có gì đặc biệt cả , một tên bán Tinh Linh gầy yếu cùng một tên Ải Nhân hung bạo, kết quả là không có gì phải nghi ngờ.

"Ngươi vì sao lại chọn hắn?" Khuất Dịch đột nhiên hỏi.

"Vậy ngươi vì sao chọn hắn?" Phong Dực hỏi lại.

"Bởi vì ngươi chọn hắn cho nên ta cũng chọn hắn." Khuất Dịch cười tươi như hoa, đôi môi anh đào hoàn mỹ hình cung trêu chọc khiến trái tim Phong Dực có hơi nhảy dựng, hô hấp lại có một chút cấp bách, trong lòng thầm mắng một tiếng "Thật là yêu tinh" .

Khuất Dịch lập tức đã nhận ra ánh mắt quái dị nóng rực của Phong Dực, liền thu hồi bộ dáng tươi cười, có chút mất tự nhiên mà ho nhẹ hai tiếng.

"Ngươi từ sau đừng nên cười với ta như thế, ta vốn suy nghĩ không tốt, ngươi nếu cứ hướng ta cười vài lần nữa, ta sợ ta sẽ nghi vấn giới tính của ngươi." Phong Dực trêu chọc cười nói, ngươi đã muốn cải trang, vậy cứ cải trang đi, ta làm bộ không biết còn không được sao?

"Tên này làm trò cười thật buồn nôn, không có chút nào đáng cười." Khuất Dịch xem thường liếc mắt nhìn Phong Dực, chính là bởi Phong Dực đã sớm phát hiện nàng là nữ nhân nhưng lại có những cử chỉ khác thường.

Lúc này, trận đấu đã bắt đầu rồi.

Ải Nhân nhe răng cười một tiếng, hét lớn lên rồi lao người đánh về phía bán Tinh Linh.

"Phanh" một tiếng, thân thể gầy yếu của bán Tinh Linh không kịp né tránh liền bị một quyền của Ải Nhân đánh cho bay lên, phía dưới những người áp chú trên người Ải Nhân lập tức hưng phấn mà kêu to lên.

Khiến rất nhiều người ngạc nhiên chính là, thoạt nhìn bán Tinh Linh yếu đuối như vậy nhưng lại đang cố vùng dậy, khóe môi hắn chảy ra một tia máu, trong ánh mắt lộ ra ngạo khí bất khuất.

"Trở lại!" Bán Tinh Linh cắn răng, dùng âm thanh non nớt, rõ ràng mở miệng nói.

Thật là không biết sống chết! Rất nhiều người cười nhạo mà cùng nghị luận, bất quá trên lôi đài phát sinh một chuyện tình bất ngờ ngoài dự tính của bọn họ ... nhưng tên gia hỏa hỗn đản này bình thường rất thích truyện thị phi nên tỏ vẻ rất vui, cười lớn .

Ải Nhân bị chọc giận, điên cuồng hét lên một tiếng lần thứ hai đánh móc sau gáy, quyền thủ (DG: nắm đấm) to lớn mang theo một trận quyền phong nhắm huyệt Thái Dương của bán Tinh Linh đánh tới.

Bán Tinh Linh chỉ kịp mang hai tay ôm đầu, khiến cánh tay chịu một trận đau đớn khó chịu, sau đó kêu lên một tiếng đau đớn bay ngược ra ngoài.

Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, bán Tinh Linh lần thứ hai lảo đảo run rẩy đứng lên, yếu ớt mà nhắc lại hại chữ: "Trở lại!"

Bán Tinh Linh cứ một lần bị ngã, lại một lần đứng lên, mặc dù thời gian để hắn đứng lên càng ngày càng lâu, trên người hắn trước hết là càng ngày càng chảy ra nhiều máu, hắn lại cứ như thế lảo đảo run rẩy đứng thẳng lên, suy yếu mà lặp lại hai chữ: "Trở lại!"

Những người lúc trước cười nhạo hắn hoàn toàn im lặng, toàn trường một mảnh yên tĩnh, bọn họ đều nhận ra, trong thân thể gầy yếu này tồn tại một linh hồn kiên cường khiến không ai không kính phục.

Mà cùng tương phản chính là trong ánh mắt của tên Ải Nhân cường tráng kia lộ vẻ sợ hãi, hắn thậm chí lại sợ nghe thấy trong miệng đối thủ nói ra hai chữ "Trở lại" kia, điều này làm cho hắn cảm thấy thật sự suy sụp.

Phong Dực lẳng lặng nhìn một màn này, bàn tay nắm chặt lại, chỉ cần bán Tinh Linh này có thể lần thứ hai tiếp nhận một kích lại đứng lên, hắn liền động thủ cướp người, vô luận như thế nào cũng muốn đưa hắn cứu đi.

Có thể khiến Phong Dực không nghĩ đến chính là, hắn vừa mới vừa vặn nghĩ như vậy, bên cạnh Khuất Dịch lại đột nhiên chuyển động, chỉ thấy trên người nàng lam quang chợt lóe, thân ảnh nhẹ nhàng tiến lên, mà trong tay nàng cũng xuất ra một cây pháp trượng màu lam nhạt.

"Hàn tuyết ngưng thiên địa, băng phong!" Khuất Dịch trong miệng rất nhanh niệm động chú ngữ, pháp trượng trong tay vung lên, liền thấy rõ pháp trượng của nàng phát ra lam quang uyển chuyển như nước , toàn bộ lôi đài bị một tầng băng cấp tốc lan tràn ngưng kết lại, đến ngay cả hơi nước trong không khí cũng bị đông lại thành Băng Tinh tinh xảo lả tả rơi xuống.

Trên lôi đài bán Tinh Linh cùng Ải Nhân đồng thời bị đóng băng lại, mà Ải Nhân kia nắm tay còn kém ba thốn nữa liền có thể đánh trúng đầu bán Tinh Linh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!