Chương 42: Rời đi.

Di Thế Ma Hoàng -

Tác Giả: Thiên Đường Không Tịch Mịch -

Dịch : Tiêu Cầm

Nguồn : Phong Nguyệt Lâu

- Kiếm giới

xem tại

Ngư Long thú hồn điên cuồng giãy dụa một chút rồi hóa thành một đoàn huyết vụ tiêu tán mất. Bối Lệ Tháp ngay lúc này cũng kêu lên một tiếng đau đớn, miệng phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt lúc trắng bệch lúc đỏ ửng.

Phong Dực thấy rõ kẻ mới đến chính là Lạc Tai Hồ, nhưng nhìn không ra tuổi tác. Tám đôi cánh sau lưng mang theo khí thế bài sơn đảo hải khiến con ngươi hắn không khỏi co rút lại. Trên đời này thật sự có thập lục dực Kim Ma tồn tại!? Việc này có chút phiền phức rồi đây, hôm nay mạng của tiểu tử Mễ Lặc này không thể lấy rồi.

Phong Dực nổi lên ác tâm, hắn bây giờ đúng là đầu trọc đâu sợ bị nắm tóc (không có gì để mất), dù sao với người đã "chết" nhiều lần như hắn thì cái chết cũng chỉ là hư vô.

Mễ Lặc đột nhiên kêu thảm một tiếng, hai chân khép chặt lại, rồi nằm bất động không rõ sống chết.

"Tiểu tử ngươi dám!" Ngả Luân hét lớn một tiếng, một cái võng ma khí chộp nhanh xuống mặt đất, một con kim sắc Ma Nghĩ (con kiến màu vàng) trong lúc ma khí võng chụp xuống đột nhiên biến mất.

Sắc mặt Ngả Luân cực kỳ khó coi, hắn đường đường là thập lục dực Kim Ma, vậy mà ở trước mặt hắn tiểu tử này còn đắc thủ, cái này không phải là vả vào mặt hắn một cái bạt tai sao? Mắt hắn đầy hung ác tàn nhẫn nhìn chằm chăm Phong Dực, rồi đột nhiên vung tay lên, một cỗ ma lực khủng bố như thái sơn áp đỉnh ép tới Phong Dực.

Phong Dực trong lòng cười khổ không thôi, đối với luồng kình khí này hắn căn bản không có lực phản kháng, tình cảnh của hắn bây giờ giống như một con kiến đang đấu với một con khủng long. Thực lực khác biệt một trời một vực, người ta chỉ cần nhất tay là mình có thể biến mất khỏi thế giới này.

Nhưng khi Phong Dực vừa cảm thấy lục phủ ngũ tạng như sắp vỡ thì cỗ áp lực đó đột nhiên biến mất. Lúc này, một gã thập lục dực Kim Ma khác đang đứng bên cạnh hắn nói: "Ngả Luân, một tên thập lục dực Kim Ma như ngươi lại đi khi dễ một tiểu bối lục dực Lam Ma không sợ người khác chê cười sao?!"

Ngả Luân hừ lạnh một tiếng, nhìn lướt qua Mễ Lặc đang nằm đưới đất, vẻ mặt hắn càng khó coi hơn. Đũng quần của Mễ Lặc bây giờ là một màu vàng trắng loang lổ, đúng với lời nói của Hi Ba Lan tiên đoán lúc trước, Mễ Lặc hắn sau này chỉ có thể là một thái giám, con trai độc nhất của Cuồng Ma Vương thế là hỏng.

"Chuyện hôm nay ta sẽ ghi nhớ, Vân Tiêu, ngươi tốt nhất là đừng rời mắt khỏi cháu trai ngươi, nếu không đừng trách ta." Ngả Luân lưu lại một câu rồi mang Mễ Lặc đang không rõ sống chết trên mặt đất biến mất.

Cháu trai? Phong Dực trong lòng cả kinh, hắn vậy mà có một vị thúc thúc hoặc bá bá là cường giả thập lục dực Kim Ma!?

"Tiểu tử, ngươi tự mình giải quyết cho tốt đi, con Huyễn Ảnh Ma Nghĩ kia chỉ là ấu sinh kỳ, không nên tùy tiện để nó lộ diện, nếu không sẽ rước lấy vô số phiền phức cho ngươi." Vân Tiêu vỗ vỗ vai Phong Dực, thanh âm rất nhỏ vang lên rồi cũng lập tức biến mất không thấy đâu nữa.

Phong Dực giật mình đứng im một lúc lâu, thấy Bối Lệ Tháp vẫn đang ngồi dưới đất nhìn hắn trân trối, mà trong lòng hắn là một đám mây mù nghi ngờ.

Ngày hôm sau, tam đại Ma vương đều rời khỏi Ma Đô chạy về lãnh địa của mình.

Trong đội ngũ của Cuồng Ma Vương, Mễ Lặc quay đầu nhìn về hướng Ma Đô, trong mắt tràn ngập vẻ oán hận, từ giờ trở đi, hắn cùng Phong Dực triệt để kết thành tử địch (không chết không thôi). Tất cả mọi thứ của hắn đã bị Cuồng Ma Vương hủy bỏ hết, mà tất cả đều là do tên gia hỏa Phong Dực ban cho. Hắn muốn trả thù, hắn nhất định phải trả thù!

"Trả thù? Ta không quan tâm, hắn nếu muốn trả thù thì cứ việc tới tìm ta." Trong đội ngũ Dạ Ma Vương, Phong Dực đang nói chuyện với Dạ Ma Vương."

"Nếu là tên tiểu tử Mễ Lặc hướng ngươi trả thù thì không có gì đáng bận tâm, nhưng tên Thiên Đích thập lục dực Kim Ma người đã gặp được đó, nếu hắn muốn giết ngươi, ngươi có thể trốn thoát sao?" Dạ Ma Vương vẻ mặt như đưa đám nói.

"Trốn không được, nhưng không phải ta cũng có một thúc thúc hay bá bá gì đó cũng là thập lục dực Kim Ma hay sao?" Phong Dực nói.

Dạ Ma Vương trầm tư một lát, nói: "Đó là bá phụ của ngươi, hắn hiện tại đang trong lúc mấu chốt đột phá thập bát dực Thiên Ma cảnh giới, không thể lúc nào cũng ở bên cạnh bảo hộ cho ngươi, cho nên hiện giờ ngươi chỉ có một tháng an toàn, với lại, nếu không phải vì tiểu tử thúi ngươi thì ta cũng không muốn quấy rầy hắn."

"Nếu đối phương có cao thủ như vậy, vì sao không giết ngươi và Huyết Ma Vương, như vậy Cuồng Ma Vương không phải dễ dàng thống nhất Ma tộc sao?" Phong Dực khó hiểu nói.

"Những chuyện này ngươi không cần lo lắng, mà cũng không cần phải biết, ngươi chỉ cần biết hiện giờ cái mạng nhỏ của ngươi đang nằm trong tay người khác." Dạ Ma Vương hừ một tiếng nói.

Phong Dực nhíu mày, một cường giả thập lục dực Kim Ma muốn mạng hắn, hắn có chạy đến chân trời góc biển cũng không thoát. Hắn nhìn Dạ Ma Vương, thấy lão cũng không phải là lo lắng lắm, không khỏi hỏi: "Lão đầu tử, ngươi có phải đã có đối sách ứng phó, nhanh nói nghe một chút."

"Biện pháp không phải là không có, chỉ cần ngươi rời khỏi Ma tộc, trà trộn vào thế giới của Nhân Loại, áp chế ma khí của ngươi lại, chỉ cần ngươi cố gắng ngụy trang một chút sẽ không ai phát hiện ra ngươi là Ma tộc." Dạ Ma Vương nói.

"Đến thế giới loài người (DG : để nghe cho thuận tai he he)? Như vậy đúng là tốt nhất a, nhưng lãnh địa của ta phải làm thế nào đây? Lần này ta thế nào cũng đã làm vẻ vang Dạ Ma vương quốc a, ít nhất cũng cấp một cái trấn hoang (DG : convert ghi là phá trấn) cho ta quản lý chứ." Phong Dực nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!