Chương 40: Thập lục dực Kim ma xuất hiện.

Di Thế Ma Hoàng -

Tác Giả: Thiên Đường Không Tịch Mịch -

Dịch : Tiêu Cầm

Nguồn : Phong Nguyệt Lâu

- Kiếm giới

Huyễn Ảnh Ma Nghĩ (nghĩ = con kiến) vô cùng thân thiết bay loạn quanh người Phong Dực, nó hiện giờ vẫn còn chưa lớn, ngoại trừ tốc độ khủng bố như thuấn di ra thì không còn kĩ năng nào khác. Nhưng Phong Dực cũng không hề lo lắng, Phệ thiên nghĩ đế có thể chống đỡ công kích khủng bố của Mỹ Nhân Chu (chu = con nhện), mà nghe nói Huyễn Ảnh Ma Nghĩ còn lợi hại hơn Phệ Thiên Nghĩ đế.

Do đó mà hắn không hề thất vọng.

"Ha ha, không biết ngươi là giống đực hay giống cái nữa, vậy sau này ta gọi ngươi là Tiểu Ảnh, hiểu không?" Phong Dực đưa ngón tay sờ sờ cái lưng cứng rắn của Huyễn Ảnh Ma Nghĩ cười nói. Rất nhanh, Phong Dực cảm nhận được sự vui mừng của Tiểu Ảnh, hiển nhiên nó rất hài lòng với cái tên này.

Đúng lúc này, Tiểu Ảnh thân hình chợt lóe lên xuất hiện bên cạnh thi thể của Mỹ nhân chu, phát ra ý niệm muốn ăn truyền tới Phong Dực, hiển nhiên là muốn được sự cho phép của hắn.

Phong Dực giật mình, vỏ của Mỹ Nhân Chu rất cứng, hắn đã thử dùng một kích toàn lực mà không hề thương tổn nó chút nào, chẳng lẽ Tiểu Ảnh trời sinh có thể cắn nuốt mọi thứ sao? (DG : giống phệ kim trùng của Hàn Lập trong PNTT ghê).

Phong Dực truyền ý niệm đồng ý cho nó, chỉ thấy Tiểu Ảnh như đói đến sắp phát điên, bắt đầu hung hăng gặm xác của Mỹ Nhân Chu, mà tốc độ gặm của nó càng lúc càng nhanh.

Tốc độ gặm của Tiểu Ảnh quá nhanh, ngay cả tàn ảnh của nó cũng không không thể nhìn thấy được, cái xác của Mỹ Nhân Chu rất nhanh xuất hiện một cái lỗ thủng, rồi nhanh chóng được mở rộng ra.

Sau nửa canh giờ, ngoài cửa sổ mặt trời đã lên cao, mà Phong Dực vẫn ở trong phòng kinh ngạc nhìn Tiểu Ảnh nhanh chóng đem cái chân nhện cuối cùng bỏ vào bao tử nó, sau đó nó mới thỏa mãn bay đến bám lên một cái nếp nhăn trên áo Phong Dưc chìm vào giấc ngủ.

Sau khoảng thời gian uống một chén trà, Phong Dực mới hồi phục tinh thần, phải biết là con Mỹ Nhân Chu này kích thước cỡ cái chậu rửa mặt, mà Tiểu Ảnh chỉ bằng cái móng tay người, nhưng chỉ trong nửa canh giờ cả con Mỹ Nhân Chu lớn hơn nó gấp trăm lần đã nằm gọn trong bao tử nó, chỉ chừa lại một cái túi nhện và một viên tinh hạch màu tím.

Thời gian như nước chảy, đã trôi qua sẽ không bao giờ trở lại. (DG : lão tác giả này dài dòng quá đi thôi).

Ngày mai đã là ngày tam đại Ma Vương rời khỏi Ma Đô.

"Phong thiếu gia, vừa nhận được tin tức của Mạc Tà truyền tới, tiểu tử Mễ Lặc kia đã rời khỏi Cuồng Ma vương phủ, mang theo một đội hộ vệ hướng ngoại thành phía tây rời đi." Bối Tất sớm đã đứng trong viện, tay cầm cuốn sổ nghiêm cẩn nói với Phong Dực.

"Ngoại thành phía tây? Tiểu tử kia co đầu rút cổ lâu như vậy, đột nhiên đến đó làm gì?" Phong Dực cau mày, buông quyển nhân loại sử thi trong tay xuống, quyển sách này hắn lấy được từ thư phòng của Dạ Ma Vương, kể lại lịch sử phát triển của nhân loại cùng với đẳng cấp phân chia các đế quốc nhân loại hiện nay.

"Phong thiếu gia, nếu ta đoán không sai, hắn đến Thiên Ma Hà tế điện ở ngoại thành tây để cúng tế người yêu hắn, nghe nói người yêu hắn trước kia bị Cuồng Ma Vương trong lúc điên cuồng giết chết nàng, mà Thiên Ma Hà tế điện là nơi nàng được chôn cất." Ngũ Tư suy nghĩ một chút rồi nói.

"Uhm, Mạc Tà có nói cấp bậc của đám hộ vệ Mễ Lặc không?" Phong Dực hỏi.

"Là Đồ Thần Vệ Đội của Cuồng Ma Vương, tổng cộng mười lăm người." Bối Tất đáp.

Phong Dực thầm mắng trong lòng, tiểu tử này cũng quá sợ chết đi, xem ra là đề phòng mình trả thù đây. Đồ Thần Vệ Đội của Cuồng Ma Vương tổng cộng chỉ có một trăm người, thấp nhất cũng là tứ dực hoàng ma cảnh giới, chỉ có chút nhân mã như thế thì không thể thành đại sự được. Mà Dạ Ma Vương tuyệt đối sẽ không phái cao thủ đi trả thù hắn, lão đầu tử cẩn thận giảo trá (giảo hoạt, giả dối) nếu không một kích tất sát cũng sẽ không động thủ.

"Thông báo Bối Lệ Tháp, bảo nàng ta theo kế hoạch mà hành sự." Phong Dực nói, tình hình này chỉ có thể trông cậy vào Bối Lệ Tháp.

Mễ Lặc nhìn dòng Thiên Ma hà (sông Thiên Ma) cuồn cuộn trước mặt, ánh mắt sâu thẳm thống khổ, ngày đó, hắn tự tay kết thúc tính mạng của người hắn yêu nhất, cũng ngày hôm đó, hắn đem thi thể của người ấy vứt vào dòng sông này.

Đột nhiên, ở bờ sông xa xa có ba động ma lực truyền tới.

"Huyết ma công, là xú nha đầu kia." Tia đau đớn trong mắt Mễ Lặc biến mất, khóe miệng lộ ra một nụ cười tàn nhẫn, mang theo Đồ Thần vệ đội hướng chỗ ma lực ba động đi tới. nguồn

"Ta không lấy chồng, có chết ta cũng không lấy…" Khi Mễ Lặc tới gần thì thấy Bối Lệ Tháp đang vung vẩy thanh Thị Huyết Ngư Long Chủy, đôi mắt đẹp rưng rưng, công kích về về phía mặt nước.

Mễ Lặc từ xa nhìn thấy mái tóc Bối Lệ Tháp lay động, thân hình cực kỳ duyên dáng, đường cong hình chữ S hoàn mỹ đó khiến huyết mạch của hắn sôi sục.

"Hắc hắc, người yêu của ta, nàng có thấy không? Nữ nhân này chính là người ta muốn lấy làm thê tử, nàng không phải rất muốn thấy ta làm thế nào lăng nhục nữ nhân không để ta vào mắt này sao? Bây giờ ta sẽ cho nàng thấy." Mễ Lặc cười lớn trong lòng, ánh mắt toát ra vẻ điên cuồng, tâm lý của hắn từ lúc hắn tự tay giết chết người yêu đã trở nên cực kỳ biến thái.

Mà lúc này, Bối Lệ Tháp tựa hồ đã nhận ra cái gì, xoay đầu lại thì thấy ánh mắt chán ghét và chứa đầy thù hận của Mễ Lặc đang nhìn nàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!