Chương 31: Ngư Ông Đắc Lợi

Di Thế Ma Hoàng -

Tác Giả: Thiên Đường Không Tịch Mịch -

Dịch : Assassins.

Nguồn : Phong Nguyệt Lâu

- Kiếm giới

Thần trí phong dực có chút hỗn loạn, miệng trương to ra, bị độc tố xâm nhập, đại não có chút trì độn không kịp phản ứng, thất thải hỏa diệm nọ liền từ miệng hắn đi vào.

Phong dực bổng nhiên chấn động, một cổ khí tức nóng rực bay lên, phát tán khắp tứ chi, cả người dường như bị hòa tan vậy, hơi thở phun ra đều mang hơi nóng của thất thải vân vụ.

Đoàn thất thải hỏa diễm trong người Phong dực đấu đá lung tung một hồi, lại đột nhiên liên tiếp hóa thành những sợi tơ bây màu hướng về khiếu huyệt hắn mà xông đến, nhập vào hạt châu thanh sắc đang ảm đạm vô quang.

Mà cùng lúc đó, Chu mỹ nhân cùng với Phệ thiên nghĩ đế phẫn nộ rít lên một tiếng đánh về phía Phong dực.

Đôi môi dài nhọn của Chu mỹ nhân nhắm ngay mi tâm của phong dực đột nhiên đâm tới, không hề trở ngại xuyên qua, mà mạo hiểm tìm kiếm thất thải quang mang từ hạt châu thanh sắc nọ.

nguồn

Nhưng đúng lúc này, hạt châu thanh sắc bổng nhiên thanh quang đại chướng, vững vàng giữ chặt đôi môi dài nhọn của Chu mỹ nhân.

Chỉ thấy được cái mặt lớn của của Chu mỹ nhân đem thân thể của phong dực hoàn toàn che đi, vẻ mặt mỹ nhân lúc này lại vặn vẹo một cách quỷ dị, tựa hồ hết sức thống khổ.

Sau đó là đến Phệ thiên nghĩ đế đánh tới, cố gắng đem chu mỹ nhân tách ra, nhưng thân thể nó vừa tiếp xúc với chu mỹ nhân liền lập tức run rẫy mãnh liệt, toàn thân nó liền bị gáng chặt trên người chu mỹ nhân, giống như hai thân thể liên kết lại vậy.

Tên phong dực đứng mũi chịu sào lúc này lại không hề hay biết, thân thể khi thì toát ra các loại quang mang, chỉ thỉnh thoảng co rút lại chứng minh rằng hắn còn sống.

Dần dần, thân thể của Chu mỹ nhân cùng với phệ thiên nghĩ đế trở nên khô quắt đi, sinh mệnh máu huyết chậm rãi bị rút sạch sẽ, hai đại mãnh thú hiển hách liền như thế u mê mà chết đi,.. Mà thanh sắc quang mang trong hạt châu lại cứ lưu chuyển giữa mi tâm phong dực, mơ hồ có thể thấy được thất thải quang mang cường hành muốn thoát ra, nhưng thủy chung vẫn bị thanh sắc quang mang vây trong đó, nhìn đi nhìn lại cũng không thấy nhỏ đi tí nào.

Cũng không biết trải qua bao lâu, hạt châu thanh sắc nọ bổng nhiên quang mang đại thịnh, lập tức nội liễm thành màu sắc mông lung lúc ban đầu. Một tia thanh lương khí lưu bắt đầu từ dó bật ra, tẩm bổ gân cốt toàn thân phong dực.

Nơi khí lưu đi qua, tất cả các thương thế của thân thể toàn bộ đều được chữa trị, mà mỗi tế bào đều trở nên cứng cỏi hơn, thân thể của phong dực đang được cường hóa nhanh chóng, chỉ là chính bản thân hắn vẫn không hề hay biết.

Độc vụ bên trên chiểu trạch dần dần nồng đậm, tuyết rơi chậm chậm lả tả xuống đất, tuyết ở đây khác rất nhiều so với tuyết từ bên ngoài, không ngờ nó lại màu đen, làm cảnh vật thế giới dường như điêu tàn hẳn đi…

Phong dực vẫn như cũ nằm trong chiếc kén trong suốt, lay động qua lại theo gió, kỳ dị chính là trên người hắn lại không dính mảng tuyết nào.

"A…." đang trong hôn mê, phong dực đột nhiên toàn thân rung lên, hét lớn một tiếng, một cổ khí nóng theo vĩ xương sống đi lên, đến xương cột sống, xương cổ, cuối cùng từng đợt tê dại truyền đến bộ não.

Chỉ thấy ma khí trên người Phong Dực lưu động thanh mang ẩn hiện, lưới nhện đang quấn trên người bị phanh thành bốn năm mảnh rơi xuống sau lưng hắn đôi ma dực thứ ba dần dần ngưng tụ thành thực thể

Phong dực mở mắt ra, đột nhiên ý thức được cái gì che ở trước mặt, thi thể của Chu mỹ nhân cũng với phệ thiên nghĩ đế liền bị văng ra ngoài.

Đợi đến lúc hai cỗ thi thể của hai mãnh thú rơi vào chiễu trạch, phong dực lại vẫy vẫy tay một cái, đem hai cổ thi thể lần thứ hai thu vào trong tay.

" Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra ? "Phong dực thì thào tự nói, nhìn về phía sau ma dực thứ ba một chút, lại cảm thấy một lần nữa trên người tràn đầy lực lượng gần như muốn bạo tạc xông ra, trong lòng mơ hồ không ngớt.

Cân nhắc bản thân ở hoàn cảnh này, phong dực không muốn tiếp tục suy nghĩ nhiều, ma dực khẽ động, hóa thành một đạo hắc mang tiêu thất tại chiểu trạch.

Xuyên qua chiểu trạch, phía trước là một phiến loạn thạch than, mấy tên thâm uyên ma sư kiếm ăn tại đây thấy được phong dực, dường như là gặp quỷ, chớp nhoáng liền thoát đi.

Phong dực cười hắc hắc, rất nhanh rõ là chuyện gì xảy ra, chỉ bằng mùi của chu mỹ nhân cùng phệ thiên nghĩ đế phát ra từ thân thể hắn, ma thú mà hắn e ngại tại ác ma thâm uyên không nhiều lắm, chí ít tại bên trong khu vựa Lục dực lam ma thí luyện này có thể chống lại được hắn không nhiều lắm.

" A, đây là cái gì ? " Lúc phong dực tính chuẩn bị đem hai cổ thi thể ném vào trong Ám sát tàm ti giáp, lại pháp hiện trong miệng phệ thiên nghĩ đế chứa một ngọc kim sắc hình trứng to chừng ngón cái.

"Trứng ?" Trong lòng phong dực không dám xác định, tuy rằng hắn hiện tại không biết con kiến có cánh lớn này là sinh vật gì, nhưng dám cùng sinh vật như Chu mỹ nhân đối kháng, thì quả không phải sinh vật tầm thường, hậu đại của nó nếu ấp trứng ra liền biến thành sủng vật của mình hẳn là không sai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!