Chương 184: (Vô Đề)

Dị Thế Ma Hoàng -

Tác Giả: Thiên Đường Không Tịch Mịch -

Dịch : sparrow.

Biên: Tiểu Nam Cao.

Nguồn:

- Kiemgioi

Tại một nơi hoang vu ở Sơn Khâu, Ba Ba Thác đang uống một vò rượu lớn, rượu từ mồm hắn dọc theo râu quai nón chảy xuống quần áo hắn ướt mất một mảnh lớn, nhưng hắn vẫn hồn nhiên như không, thỉnh thoảng lại uống một ngụm rượu, nhìn sao trời vùng tây bắc, trong mắt mang theo một chút đau đớn.

"Hận sao?" Phong Dực vô thanh vô tức xuất hiện ở sau Ba Ba Thác, trong tay cũng cầm một vò rượu.

"Hận! Thù này không báo uổng một đời làm người của Ba Ba Thác." Hắn lại lần nữa uống một ngụm rượu lớn, gằn từng tiếng trong miệng

"Nếu muốn báo thù nhất định phải lấy cừu hận làm mục tiêu trước đã. Tứ đại gia tộc lánh đời, căn cơ vạn năm không phải ta và ngươi có thể tưởng tượng , ngươi nếu như sa vào cừu hận. Vĩnh viễn cũng không báo được thù." Phong Dực vỗ vỗ vai Ba Ba Thác bình tĩnh nói.

Ba ba thác chấn động, một hơi uống cạn phần rượu còn lại trong vò, từ xưa đến nay dù có thân tàn máu chảy cũng không đổ lệ một lần, bấy giờ hắn dĩ nhiên rơi lệ đầy mặt, nghẹn ngào không nói nên lời. Trong nháy mắt, hắn nhớ khuôn mặt hiên từ của vị Đại trưởng lão Man tộc nọ, nhớ đến nụ cười của những huynh đệ Man tộc chất phác nhiệt tình, chính là hắn lại phản bội bọn họ, lương tâm của hắn từ nay vĩnh viễn bị dày vò.

Tửu lượng kinh người như Ba Ba Thác cũng bị say trong nước mắt, trong miệng không ngừng nói những lời hồ ngôn loạn ngữ ( ý là nói linh tinh).

Phong Dực than khẽ, đi xuống Sơn Khâu.

Mà lúc này phía dưới Sơn Khâu đang đốt một đống lửa thật to. Gã tù binh Lỗ Lãnh Thanh lúc này cũng mặt dày mày dạn ngồi cạnh Phượng Hỉ Nhi

- thủ lĩnh của thập bát phượng vệ, một bên đang tỉ mỉ nướng một con gà núi, vừa nói các loại tin lạ giật gân để tạo niềm vui cho giai nhân.

"Lãnh huynh, ngươi có phải hay không nên trở về tông môn ?" Triệu Thiên Duẫn mắt thấy tên này đang hí hửng cười nói với Phượng Hỉ Nhi, trong lòng ghen tức nổi lên, tên hỗn đản này cũng dám tranh đoạt lão bà với ta, thật sự là chán sống rồi .

" Hiện tại ta là tù binh của thiếu gia các ngươi, như thế nào có thể trở về tông môn?" Lãnh Thanh cười nói.

"Thiếu gia sẽ giải cấm chế trên người ngươi. Ngươi sẽ không phải làm tù binh nữa." Triệu Thiên Duẫn nghiến răng nghiến lợi gằn từng tiếng.

"A? Phải? Ta mặc dù không làm tù binh, nhưng tâm hồn nhỏ bé của ta đã bị Hỉ nhi bắt làm tù binh. Cho nên ta vẫn tính là một người tù binh rồi." Hắn mặt dày nói.

nguồn

"Ngươi tên hỗn đản này, dám có chủ ý với Hỉ nhi sao?", Triệu Thiên Duẫn nổi giận xông lên, nhưng bị một người trong phi long doanh kéo lại.

"Chúng ta là nam chưa vợ, nữ chưa chồng, ta theo đuổi Hỉ nhi là chuyện thiên kinh địa nghĩa, ngươi là ngoại nhân sốt ruột lung tung cái gì."Lãnh Thanh hắc hắc cười nói. Hắn phải vất vả lắm mới bắt chuyện được với người đẹp, muốn hắn buông tay đương nhiên là không có cửa rồi.

"Ta, ta là ngoại nhân? Hỉ nhi. Ngươi nói với hắn chúng ta là quan hệ gì đi?" Triệu Thiên Duẫn hổn hển nói.

"Triệu Thiên Duẫn, ta với ngươi có quan hệ gì chứ, đừng có nói bậy!" Phượng Hỉ nhi thấy chúng tỷ muội ở bên xem náo nhiệt, trong lòng cũng nổi giận.

Triệu Thiên Duẫn nhất thời á khẩu, mà gã Lãnh Thanh đắc ý nở nụ cười dào dạt, cũng không ngờ Phượng Hỉ Nhi trơ mắt nhìn hắn nói: "Còn có ngươi, ngươi sau này đừng … quấn quít lấy ta, ngươi cùng hắn chính là cá mè một lứa."

Phượng hỉ nhi phất tay rời đi, hai tên hề liếc nhau một cái, rất có cảm giác anh không ra anh, em không ra em. Đúng là đồng bệnh tương liên.

"Ngươi tại sao lưu lại Lãnh Thanh? Hắn chính là đệ tử Không Diệp Tông a."An Kỳ nhi xoa bả vai Phong Dực hỏi.

"Không sao, ta thấy tiểu tử này có chút ý tứ." Phong Dực cười nói.

Đột nhiên, tai Phong Dực khẽ động, hắn quay sang An Kỳ Nhi nói: "Tốt lắm, ngươi đi sang chỗ Vũ nha đầu đi

An Kỳ nhi không có nhiều lời, liền xoay người ra khỏi lều trại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!