Chương 13: "Chơi Đùa" Một Hồi.

Di Thế Ma Hoàng -

Tác Giả: Thiên Đường Không Tịch Mịch -

Dịch : Tiểu Phương

Nguồn : Phong Nguyệt Lâu

- Kiếm giới

Sau khi ra khỏi thành Ô Giang, cuối cùng Liễu Yên Vân nhịn không được hỏi "Ngươi đã nói với đứa bé kia những gì?"

Phong Dực khẽ liếc Liễu Yên Vân cười hắc hắc nói "Ta còn tưởng ngươi có thể nhịn một thời gian nữa, muốn hỏi cứ hỏi đi"

"Kỳ thực rất đơn giản, tính cách tiểu tử kia có chút mềm yếu, chắc là từ nhỏ bị khi phụ quen rồi, ta nói cho hắn biết, nếu đánh không lại thì ám toán, có thể vu oan giá họa, đâm sau lưng, ly gián phân hóa đối phương, tiểu tử này cũng thông minh, liền hiểu ngay" Phong Dực nói tiếp.

"Ngươi … dạy hư hài tử" Liễu Yên Vân không nghĩ hắn lại nói những điều này, vốn còn tưởng hắn nói mấy câu cổ vũ.

"Dạy hư? Từ đâu mà nói? Ta chỉ dạy hắn cách sinh tồn thôi, ôi, loại người như tiên tử trên trời làm sao hiểu được chuyện phàm phu tục tử bọn ta" Phong Dực thở dài lắc đầu, đi nhanh về phía trước, bóng lưng hắn thoạt nhìn cô liêu, tịch mịch.

Mạc Da sững sờ rồi đột nhiên nhìn Liễu Yên Vân nói "Kỳ thực ta cảm thấy Phong thiếu không nói sai, ở trong hoàng cung không hiểu những điều này thì sớm muộn gì cũng chỉ có chết"

Liễu Yên Vân sợ run lên một lúc sau mới đi theo, nàng từ nhỏ nàng đã được nhồi nhét tư tưởng quang minh thuần khiết, nói một cách khác là thân không nhiễm bụi trần, chỉ có mục đích là truy cầu đột phá thực lực, để có thể giống như tổ sư khai sáng Kim Phượng Các đạt cảnh giới phá toái hư không, có người còn nói cảnh giới tổ sư còn cao hơn nữa, đương nhiên có phải là sự thật không cũng không có người nào kiểm chứng.

Cho nên đối với những điều vừa rồi nàng có một cái nhìn phiến diện.

"Phong thiếu có người theo dõi chúng ta" Mạc Da thấp giọng nói.

"Ân, không phải là người của Khuất thị Phách Mại hành mà là người của công chúa đế quốc Thiên Phong" Phong Dực gật đầu nói.

"Có muốn hay không …" Mạc Da giơ tay lên làm động tác chặt xuống.

"Ta là người văn minh, chớ hơi tí là đòi đánh đòi giết, ngươi chú ý đến bọn chúng là được" Phong Dực cười mang vẻ đầy vô hại.

Mạc Da rùng mình, ngươi không hô hào đánh giết mà ngươi vô thanh vô tức giết người a.

Rất nhanh, một trung niên nam nhân nhìn qua như một thương nhân bình thường bị Mạc Da dẫn đến quẳng dưới chân Phong Dực.

"Đừng giết ta, các ngươi muốn cái gì thì cứ lấy đi" Người này nắm trên mặt đất run rẩy nói. truyện từ

Phong Dực đá một cước, cười hắc hắc nói "Trước mặt bản thiếu gia đừng giả bộ, nói với chủ nhân của ngươi, nếu bản thiếu gia đến đế quốc Thanh Long, nhất định cùng nàng chơi đùa vui vẻ, bảo nàng đừng có gấp"

Phong Dực nhấn mạnh chữ "chơi đùa", nghe ra có điều mờ ám.

"Phong thiếu tại sao người lại biết chủ nhân của hắn là vị công chúa nọ mà không phải là Khuất thị Phách Mại hành?" Mạc Da khiêm tốn thỉnh giáo.

"Cái này, ta đoán" Phong Dực nhún nhún vai nói.

Là đoán? Mạc Da không biết nói gì, là đoán mà còn khẳng định như vậy?

Trong một rừng cây ngoài thành Ô Giang, trung niên vừa theo dõi ba người Phong Dực đang nửa quỳ trước mặt Lăng Sương bẩm váo.

"Không được giấu diếm chuyện gì, nói hết cho ta" Lăng Sương thấy thuộc hạ do dự thì biết hắn không có nói thật, mặt sầm xuống mở miệng quát mắng.

"Hắn … hắn nói nếu hắn đến đế quốc Thanh Long nhất định sẽ cùng công chúa điện hạ…"

"Nói tiếp" Lăng Sương nghiến răng nghiến lợi nói.

"Nhất định phải cùng công chúa chơi đùa vui vẻ" nhắm mắt nhanh chóng nói, mồ hôi chảy đầy toàn thân, hắn sợ công chúa nổi giận đem hắn bẻ xương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!