16.
Anh và Trần Dũ hoàn toàn khác nhau.
Trần Dũ dịu dàng, tinh tế, cực kỳ kiên nhẫn. Còn Thẩm Chi Hãn rõ ràng mạnh mẽ hơn, hoàn toàn nắm quyền chủ động.
Anh ép tôi vào tường mà hôn, từ cằm xuống cổ, từng chút một, rất chăm chú…
Tôi ngửa đầu thở nhẹ, nhìn gương mặt mình trong gương, nhớ lại câu nói của Nhiễm Ninh.
Hoàn toàn giao phó bản thân cho đối phương, đồng thời cũng hoàn toàn nắm giữ đối phương.
Thì ra là như vậy.
"Đã đủ chưa?" Anh đột nhiên dừng lại.
Tôi há miệng: "…"
Nhìn biểu cảm khó nói thành lời của tôi, Thẩm Chi Hãn không nhịn được cười: "Phần còn lại… để sau rồi tiếp tục."
Anh chỉnh lại quần áo cho tôi.
"Tôi không thích làm chuyện này trong nhà vệ sinh."
Tôi khựng lại, bực bội nói: "Làm như anh là người tốt lắm vậy."
"Tôi đâu có giả vờ." Thẩm Chi Hãn thẳng thắn như một học sinh ngoan, "Tôi thích nơi thoáng đãng, em không nhận ra sao?"
Tôi im lặng.
Đột nhiên có tiếng lạch cạch truyền qua cánh cửa, như có người đang dùng chìa khóa mở cửa.
Thẩm Chi Hãn đứng chắn trước tôi.
Cửa bật mở mạnh, Trần Dũ đứng ở đó, sắc mặt u ám đến đáng sợ.
"Các người không biết… ngoài cửa có camera sao?"
Tôi không nói gì, đứng yên chỉnh lại tóc.
Hành động này khiến Trần Dũ bị k*ch th*ch. Anh đột ngột xông tới, kéo tay tôi, mạnh mẽ lôi về phía mình.
Thẩm Chi Hãn quan sát anh từ trên xuống dưới, không hề sợ hãi, khóe môi cong lên, nở một nụ cười lạnh đầy ẩn ý.
"Trần Dũ? Cuối cùng cũng gặp rồi."
Trần Dũ quay sang nhìn anh, gần như nghiến răng: "Tổng giám đốc Thẩm, anh nên giữ khoảng cách với vợ người khác."
Thẩm Chi Hãn bước lên nửa bước, Trần Dũ lập tức kéo tôi ra sau. Thấy vậy, Thẩm Chi Hãn cũng không tiến thêm nữa.
"Anh nên nhắm vào tôi, đừng trách cô ấy."
Trần Dũ trừng mắt nhìn anh, mắt đỏ lên, tay siết chặt thành nắm đấm. Nhưng sau khi đối mắt một lúc, cuối cùng vẫn chậm rãi buông ra.
"Tôi sẽ không mắc bẫy của anh."
Anh kéo tôi xuống lầu, nhét tôi vào xe, đóng cửa mạnh.
Đạp ga, xe lao đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!