10.
Sáng hôm sau, tôi ra ngoài đi làm, Trần Dũ cũng theo vào thang máy.
"Anh đưa em đi." Anh giơ tay định xách túi giúp tôi.
Tôi không nhúc nhích, nhìn anh khó hiểu.
Dường như anh đã quên sạch chuyện tối qua, thu tay lại bấm nút thang máy:
"Xe của em không phải đang sửa sao? Hôm nay anh tiện qua gần trường, tiện đường."
Anh vậy mà vẫn nhớ mấy chuyện vụn vặt này.
"Em sẽ đi taxi."
Tôi vừa lấy điện thoại ra thì đã bị anh giật mất.
"Anh muốn đưa em."
Trần Dũ nghiêng người nhìn tôi. Tôi mím chặt môi, đúng lúc đó điện thoại vang lên tiếng thông báo chói tai. Anh lập tức nhíu mày, định nhìn màn hình, tôi nhanh tay giật lại.
"Em không phải không thích bật thông báo đặc biệt sao?"
"Ừ, đó là trước đây."
Tôi lùi vào góc thang máy, mở khóa… là tin nhắn của Thẩm Chi Hãn.
[Tôi đổi xe rồi, còn cô?]
Tôi nhíu mày, trả lời [?], mới sáng sớm đã khiêu khích.
[Tôi mời cô ăn sáng.]
[Không rảnh.]
Anh không nhắn lại nữa.
"Thang máy mở rồi." Giọng Trần Dũ lạnh đi.
Đã xuống tầng một. Anh bảo tôi đợi anh lái xe ra, nhưng chưa kịp đi thì một chiếc xe màu hồng dừng trước mặt.
Người lái xuống nói đây là xe thay thế do đại lý cung cấp trong thời gian sửa xe.
Tôi sững lại: "Xe thay thế?"
Người kia vẫn tự nhiên đưa chìa khóa: "Vâng, sáng nay nhân viên đã liên hệ với cô rồi."
Tôi chậm chạp gật đầu.
Trần Dũ mỉm cười: "Bây giờ xe thay thế cũng xịn vậy sao?"
Anh đứng cạnh tôi, cúi đầu dịu giọng, "Bà xã, hay em đi xe anh đi. Anh là tài xế riêng của em mà."
Tôi do dự một chút, nhận chìa khóa, lên xe.
"Không cần, anh lo việc của anh đi."
Qua gương chiếu hậu, Trần Dũ đứng lặng, bóng dáng nhỏ dần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!