Chương 3: (Vô Đề)

8.

Thẩm Chi Hãn khựng lại, không nói gì. Tôi càng không dám phát ra tiếng động.

Từ loa ngoài truyền đến giọng của Trần Dũ, xen lẫn chút nhiễu điện:

"Thẩm tổng, xin lỗi đã làm phiền. Tôi không liên lạc được với Hứa Đinh, cô ấy nói đang ăn tối với anh… không biết hai người còn ở cùng nhau không?"

"Cái gì?"

Thẩm Chi Hãn không thể tin nổi, quay sang nhìn tôi.

Tôi cuống lên, ngồi bật dậy, vội vàng lắc tay… tôi chưa từng nói như vậy.

Trần Dũ đang gài bẫy anh.

Thẩm Chi Hãn hiểu ý tôi: "Tôi không ăn cùng cô ấy, anh nhầm rồi."

"Vậy có lẽ là tôi nhầm… xin lỗi đã làm phiền."

"Không sao." Thẩm Chi Hãn khẽ nhếch môi.

"Nhưng mà, anh Trần, nếu anh không liên lạc được với vợ thì nên gọi cho công an, chứ không phải tùy tiện gọi cho người lạ. Như vậy rất bất lịch sự, anh không thấy vậy sao?"

Lần này, bên kia im lặng khá lâu.

"Thẩm tổng, anh chưa kết hôn nên không hiểu hoàn cảnh của tôi. Tôi ở nhà một mình, gọi từng cuộc để hỏi, đúng là rất mất mặt. Nhưng so với chuyện đó… tôi càng quan tâm cô ấy đang ở đâu hơn."

Giọng anh ta chậm lại, từng chữ nặng nề: "Tôi càng quan tâm… là ai đang phá hoại gia đình tôi."

Sắc mặt Thẩm Chi Hãn trầm xuống, không còn ý cười.

"Vậy nên, hành động của tôi… đã mạo phạm đến anh rồi sao?" Trần Dũ ngược lại như đang cười.

Tôi ra hiệu cho Thẩm Chi Hãn, bảo anh mau cúp máy.

Anh tìm cớ: "Không nói nữa, tôi có cuộc họp."

Giọng Trần Dũ bỗng trở nên quái dị mà bình tĩnh: "Tôi chưa nói tôi họ Trần."

Thẩm Chi Hãn như gặp quỷ, lập tức cúp máy.

Anh đạp phanh, tấp xe vào lề, hạ cửa kính cho thoáng khí.

"Anh ta coi tôi là tiểu tam… đáng sợ thật." Anh lẩm bẩm: "Làm nghề này chắc áp lực lắm."

Tôi cũng bất lực:

"Anh lỡ lời rồi."

"Cô lấy phải Sherlock Holmes à? Cô theo dõi, anh ta tra khảo?"

Tôi cười tự giễu: "Hôn nhân bất hạnh thường đào tạo ra thám tử giỏi."

"Thôi đi." Thẩm Chi Hãn mím môi, giọng khó chịu: "Anh ta lấy đâu ra số của tôi?"

"Tấm danh thiếp anh đưa tôi… bị anh ta giữ mất rồi."

"Vậy tôi phải chặn anh ta." Anh cúi đầu bấm điện thoại, một lúc sau ngẩng lên nhìn tôi: "Tôi đã gửi lời mời kết bạn, nhớ chấp nhận."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!