Chương 3: LỘ DIỆN

Lớp học trở lại vẻ yên lặng vốn dĩ khi cô giáo chủ nhiệm vào lớp

Cô Thụy Nhi vào lớp với nụ cười vui vẻ trên môi:

- Hôm nay lớp chúng ta có bạn mới…vào đây các em…!

Theo sau lời nói của cô, lần lượt từng người bước vào. Cả lớp hiện giờ đều đang trong một trang thái sóc toàn tập, mắt chữ O mồm chữ A, vô cùng ngạc nhiên ( cả t/g cũng ngạc nhiên nữa, mọi người có ngạc nhiên hok?) ^_^.

Một cảnh tượng không biết phải diễn tả sao nữa…

Bốn bạn bước vào lớp chia thành 2 cặp mỗi cặp một nam một nữ. Trong khi cặp thứ nhất ( Phong – Lam) hào quang tỏa sáng lấp lánh, rạng ngời thì cặp thứ 2 đầy u ám ( có lẽ còn toát ra cả sát khí rợn người ý chứ).

Thấy cả lớp mặt trông hơi bị đơ, cô Thụy Nhi lại lên tiếng:

- Từng bạn bắt đầu giới thiệu tên và làm quen với cả lớp đi nào. Bắt đầu từ Thanh Lam

- Dạ! Cảm ơn cô. Hi… Chào mấy bạn. Thanh Lam rất vui khi được học chung lớp với các bạn. Xin tự giới thiệu mình tên Dương Thị Thanh Lam, sẽ là bạn cùng lớp với các bạn trong năm học này. Lam mong rằng sẽ nhận được sự giúp đỡ nhiệt tình từ các bạn.

Kèm theo lời giới thiệu là một nụ cười khiến cho cac bạn nữ thì long lanh mắt ngưỡng mộ, các bạn nam thì sút hộc máu mũi vì nụ cười của " công chúa quyến rũ".

Cô Thụy Nhi chỉ mỉm cười với đám học sinh hết thuốc chữa của mình:

- Được rồi! Tốt lắm, tiếp theo nào!

Giọng nói mang chút gì đó xa cách vang lên cùng với gương mạt lạnh băng:

- Tôi là Trần Nhật Hoài Phong…

Hoài Phong chỉ lạnh lùng nói tên mình mà không hé thêm bất cứ lời nào cả.

Bây giờ cả lớp ồn ào đúng chất một cái chợ luôn nè. Chủ yếu là tiếng cười nói của bọn con gái bàn về " hoàng tử băng giá". Còn những bạn nam làm mặt khó chịu chỉ trích:

- Sao con gái lớp mình mê trai thấy ớn. ( mấy ông chắc không vậy quá, cũng mê gái đẹp thôi mà nói ai…)

- Đẹp trai có gì tốt chứ? Sax…

Cô Thụy Nhi lại lên tiến phá tan bầu không khí ồn ào:

- Các em im lặng nào! Còn 2 bạn nữa chưa được giới thiệu mà…

Quay sang học sinh mới, cô dịu giọng:

- Nào! Tiếp tục!

Cô bạn mắt kính dày cộp hơi nhíu đôi lông mày thanh tú, vẻ khó chịu, cất chất giọng u ám( p/s tí : do đã tập dợt kĩ lưỡng để thay đổi chất giọng ngọt ngào trong trẻo thành 1 giọng có phần âm u khô khóc , lí do thi chắc các bạn cũng biết rùi nhỉ…):

- Nguyễn Ngọc Quỳnh Như – chuyển đến từ THPT Cẩm Điền.

Một không khí u ám lắng đọng trong vài giây của cả lớp. Cô Nhi lại một lần nữa lên tiếng, vẻ ngại ngùng:

- Bạn cuối cùng, giới thiệu đi em!

- A"k… mình tên Lê Tiến Thanh…rất…rất vui được học chung lớp với các bạn…

Giọng nói trầm ấm có chút ngập ngừng vang lên khiến cho tất cả các bạn trong lớp kể cả cô giáo và học sinh mới không khỏi phải ngạc nhiên. Bởi vì nó trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ của cậu bạn này: Đôi mắt gần như bị che đi mất bởi gọng kính dày to đen, mái tóc đen rối hơi lòa xòa, nước da hơi rám nắng, dáng ngưới dong dỏng cao trong bộ đồng phục của trường – chiếc áo sơ mi trắng vừa vặn kết hợp cavat đen chỉnh tề, quần tây xanh trông gọn gàng và thanh lịch (Thoạt trong Tiến Thanh cứ như một thanh niên chững chạc í, hay nói cách khác là máy cái người già trước tuổi ấy mà…, không biết là thầy giáo hay học sinh luôn…), trừ cái gương mặt là toát lên vẻ âm u giống Quỳnh Như nhà ta thôi à.

Cô Nhi giờ đã lấy lại vẻ bình tĩnh của một GVCN chính hiệu, nói:

- Các em có thể tự chọn chỗ ngồi ình. Hiện tại cũng chỉ còn 4 chỗ mà thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!