Chương 46: (Vô Đề)

Chuyện Bùi Tương Thần làm náo loạn chỗ La Anh Kỳ cuối cùng cũng truyền đến tai lão tướng quân Bùi.

Sáng hôm sau, trong bữa ăn sáng, lão Bùi thong thả lên tiếng:

"Nghe nói con không chịu để trợ lý của mình điều đi, còn làm ầm lên với La Anh Kỳ?"

Bùi Gia Thận và Bùi Gia Duy đều đồng loạt nhìn về phía Bùi Tương Thần.

"Ai nói bậy vậy?" Bùi Tương Thần cắt miếng bánh mì nướng kiểu Pháp, mắt cũng chẳng buồn ngước lên. "Chỉ là con không vui khi thái giám La tùy tiện điều người bên cạnh con đi mà không nói một tiếng. Ông ta tưởng con là ai chứ?"

"La Anh Kỳ đúng là có tật xấu này." Lão Bùi hừ một tiếng, chấp nhận lời giải thích này.

"La Anh Kỳ làm việc vẫn rất chắc chắn." Bùi Gia Thận lên tiếng bênh vực vị quản lý chiến dịch tranh cử của mình. "Chỉ còn vài ngày nữa là đến bầu cử, lúc quan trọng thế này mà có sơ suất thì khó mà bù đắp được. Ông ấy làm vậy cũng chỉ để phòng ngừa rủi ro."

Lão Bùi hỏi: "Chuyện điều chuyển đã bàn xong chưa?"

Bùi Tương Thần gật đầu: "Lần này Tiểu Văn về sẽ làm thủ tục điều chuyển. Cụ thể đi đâu thì chưa rõ, dù sao cũng nghe theo sắp xếp của các bậc trưởng bối thôi."

Lão Bùi hài lòng gật đầu: "Ta cũng nghĩ con sẽ không vì tình cảm cá nhân mà làm ảnh hưởng đại cục."

Đây là câu mà lão Bùi thường hay nói. Ông dường như lo lắng nhất chính là đứa cháu đích tôn được mình dốc lòng bồi dưỡng sẽ đi vào vết xe đổ của con trai cả.

Trưởng tử tuy chết vì bị ám sát bởi kẻ thù chính trị, nhưng ngay từ đầu, người con trai cả mà lão tướng quân Bùi dày công bồi dưỡng, kỳ vọng sẽ kế thừa sự nghiệp của mình, lại không hề có hứng thú với chính trị. Ông chỉ chuyên tâm vào nghiên cứu khoa học, khiến lão Bùi vô cùng thất vọng.

"Ba cũng thật là." Bùi Gia Duy vừa cười vừa trách yêu, "Lúc trước A Thần không muốn, ba cứ khăng khăng ép nó nhận. Giờ hai người đã ăn ý với nhau, phối hợp rất thuận lợi, vậy mà lại bảo điều người đi. Chẳng phải như đang trêu chọc A Thần sao?"

Trong nhà, người có thể nói chuyện với lão tướng quân Bùi bằng giọng điệu này cũng chỉ có cô con gái út mà ông có muộn – Bùi Gia Duy. Vì thế, cô cũng là người thích hợp nhất để ra mặt giúp cháu trai đòi chút lợi ích.

"Được rồi, là lỗi của ba." Lão Bùi cười hiền hòa, nhìn sang Bùi Tương Thần: "Lần này để con tự quyết định chọn trợ lý mới. Ta sẽ bảo người dưới đưa lên vài ứng viên để con lựa chọn."

Bùi Tương Thần dứt khoát nói lời cảm ơn, rồi lại nhướng mày cười với cô út.

Cả nhà tiếp tục dùng bữa sáng trong bầu không khí hòa hợp, rất ăn ý mà gạt chuyện về cậu trợ lý gây ra mâu thuẫn sang một bên.

Dĩ nhiên, Bùi Tương Thần sẽ không để lộ trước mặt ông nội cơn giận với La Anh Kỳ, cũng như sự quyến luyến dành cho Văn Thư Ngọc.

Nếu chỉ vì một trợ lý nhỏ bé mà chống lại mệnh lệnh của gia chủ, với tư cách là cháu đích tôn của nhà Bùi, Bùi Tương Thần nhiều nhất cũng chỉ bị khiển trách. Nhưng Văn Thư Ngọc thì khác—anh sẽ bị gán tội danh mê hoặc chủ nhà, khiến tiền đồ chịu ảnh hưởng nghiêm trọng.

Dĩ nhiên, trong dòng tộc Bùi cũng có người cứng đầu, dám đối đầu với gia chủ để bảo vệ người mình yêu và còn thành công nữa.

Ví dụ điển hình chính là cha của Bùi Tương Thần—Bùi Gia Khải. Ông từng kiên quyết từ chối đối tượng xem mắt do gia tộc sắp đặt, nhất quyết cưới cô bạn học đến từ Liên bang Á Tinh.

Nhưng Bùi Tương Thần tự nhận mình không có ý chí mạnh mẽ như cha. Hắn cũng không dành cho Văn Thư Ngọc tình cảm sâu đậm và kiên trì giống như tình yêu mà cha hắn dành cho mẹ hắn. Vậy nên, thay vì giằng co và bế tắc, chi bằng cứ thuận theo tự nhiên, kết thúc trong êm đẹp, mỗi người một ngả.

Nói đến đây, sau vụ tấn công kh*ng b* lần đó, Bùi Tương Thần thường hay nhớ đến mẹ mình.

Sau này, bà đã thuận lợi trở về Liên bang Á Tinh, nhưng vì tính chất công việc, hành tung của bà luôn được giữ bí mật tuyệt đối.

Bùi Tương Thần không thể liên lạc với mẹ, nhưng mỗi năm vào dịp lễ Tết, sinh nhật, và ngày giỗ cha, hắn luôn nhận được quà cùng thư tay do bà nhờ người gửi đến.

Những bức thư rất ngắn, nhưng từng câu chữ đều chân thành tha thiết, trên tờ giấy nhỏ bé ấy thấm đượm sự quan tâm và tình yêu sâu sắc của một người mẹ dành cho con trai.

Chính điều này khiến Bùi Tương Thần càng thêm tò mò về mẹ mình.

Lão tướng quân Bùi luôn né tránh nhắc đến chuyện của con trai trưởng và con dâu. Trong lời nói của ông, sự hối hận về cuộc hôn nhân này thể hiện rõ ràng mà không cần che giấu. Không ngăn cản mẹ của Bùi Tương Thần gửi đồ đến cho hắn đã là sự nhượng bộ lớn nhất của ông.

Là một đứa trẻ mất cha mẹ từ khi còn nhỏ, Bùi Tương Thần tự nhiên học được cách quan sát sắc mặt người khác mà không cần ai dạy.

Dù ông nội đối xử với hắn rất tốt, nhưng hắn cũng hiểu rõ mình không phải đứa cháu duy nhất. Gia tộc này quá lớn, chỉ tính riêng anh chị em cùng thế hệ đã có đến hàng chục người, trong đó không ít người thông minh và tham vọng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!