Nếu Bùi Tương Thần có mặt ở đó, chắc chắn hắn sẽ vô cùng khiêm tốn mà sửa lại lời của Long Côn. Cái kế giương đông kích tây này vốn chẳng phải do hắn nghĩ ra, mà là tác phẩm đến từ người vợ thông minh và đáng yêu của hắn.
Nửa giờ trước, dưới sự yểm trợ của màn đêm, ba đội đột kích đã thuận lợi tiến lên đến đỉnh núi.
Sau khi hạ gục trạm gác, Mauve lôi chiếc laptop đen "độc quyền" của cô nàng ra, kết nối vào mạng nội bộ của trạm và bắt đầu bẻ khóa tường lửa.
"Hai mươi phút." Mauve nói, "Sau khi phá được tường lửa, hệ thống sẽ tự động tải lên virus Trojan, toàn bộ mạng lưới của bọn chúng sẽ tê liệt hoàn toàn. Mọi tài liệu cơ mật, mọi dữ liệu của chúng đều sẽ nằm trong lòng bàn tay tôi. Thậm chí tôi còn có thể điều khiển từ xa mấy thiết bị gia dụng thông minh trong nhà Long Côn, lấy luôn cả mật khẩu Netflix của hắn..."
"Mọi người chú ý, có biến rồi." Giọng nói lười biếng của Gamboge chợt vang lên qua kênh đàm thoại, "Tôi vừa mới tâm sự mỏng với một tên đội trưởng. Hắn khai rằng dạo này trên đảo lắp đặt rất nhiều cạm bẫy, có chôn cả bom, hơn nữa còn được kết nối mạng..."
"Là hệ thống kích nổ liên hoàn!" Mauve cáu kỉnh vặc lại, "Bom kết nối mạng thì làm được cái quái gì? Để chơi game chắc?"
"Ây dào. Khoai tây, khoai lang hay khoai sọ thì cũng thế cả thôi." Gamboge tỏ vẻ bất cần, "Tóm lại là cái thể loại nổ một quả là đi tong cả dây như combo gia đình ấy."
"Đây không giống phong cách của Long Côn cho lắm." Indigo hơi ngạc nhiên, "Hòn đảo này là do tổ tiên họ Long truyền lại, Long Côn cực kỳ coi trọng nó. Năm đó tôi cho nổ tung kho vũ khí, hắn đã xót đứt từng khúc ruột rồi."
"Là Thượng Dận Lễ." Bùi Tương Thần lên tiếng, "Con trai cả của ông ta đã bị nổ đứt đôi chân trong lúc chống trả lực lượng vây bắt. Ông ta từng thề sẽ ăn miếng trả miếng với nhà họ Bùi — nói thẳng ra là muốn dùng bom nổ chết tôi."
"Tôi có thể gỡ chúng." Mauve xoa tay, hăm hở muốn thử nghiệm.
"Hoặc là không cần gỡ." Indigo chợt nảy ra một ý, quay sang hỏi Bùi Tương Thần, "Chúng ta vẫn còn một chiếc drone dự phòng, đúng không nhỉ?"
Tảng đá nặng hàng chục ký được chiếc máy bay không người lái thả thẳng xuống cạm bẫy, châm ngòi cho vụ nổ kinh thiên động địa đầu tiên.
Sau khi lính đồn trú bị thu hút kéo đến, hai chiếc máy bay không người lái lại bài cũ diễn lại, liên tiếp châm ngòi cho một chuỗi vụ nổ trong khu vực rừng núi. Kết hợp thêm với tiếng súng, tất cả tạo nên một cảnh tượng hoành tráng chẳng kém gì phim hành động bom tấn Hollywood.
"Lương Vũ Xương lần này lập công rồi." Indigo chợt cảm thán.
"Thì liên quan gì đến gã chứ?" Bùi Tương Thần lầm bầm lầu bầu, "Ý tưởng đâu phải do gã nghĩ ra, máy bay không người lái cũng chẳng phải do gã chế tạo. Đến cả một con ốc vít gã còn chưa vặn bao giờ!"
Indigo lập tức dẹp bỏ chủ đề này, cắm cúi vào làm việc.
Mọi người phân công phối hợp nhịp nhàng: cắt đứt nguồn điện toàn đảo, phá hủy trạm thu phát sóng điện thoại di động và bật thiết bị gây nhiễu sóng vô tuyến lên.
Phần mềm của Mauve cũng đã bẻ khóa thành công tường lửa của mạng quân sự, bắt đầu tải lên virus Trojan.
Tất cả các màn hình tivi và máy tính đều đồng loạt phát video lễ kéo cờ của Á Tinh. Giữa đêm hôm khuya khoắt, bài quốc ca trang nghiêm của Á Tinh vang vọng khắp cả hòn đảo.
Mạng lưới của xưởng quân sự nằm sâu trong miệng núi lửa cũng bị xâm nhập. Hệ thống tự động đưa ra nhận định giả là có rò rỉ hạt nhân, lập tức kéo còi báo động và phát lệnh sơ tán khẩn cấp đến toàn thể nhân viên.
Trong khi đó, Bùi Tương Thần và Indigo đã lặng lẽ mai phục sẵn bên ngoài biệt thự.
Long Côn chân trước vừa vội vã chạy lên núi nơi đang nổ súng, chân sau nhóm Indigo lập tức cắt đứt hệ thống cấp điện độc lập của biệt thự và tiến hành đột kích...
Đây là một cuộc chiến tranh giành từng giây từng phút, họ bắt buộc phải cứu được giáo sư Dương đi trước khi Long Côn phát hiện ra mình mắc mưu.
Trong biệt thự vốn dĩ đã có vài tên lính phiến quân canh giữ, trước khi rời đi, Long Côn lại cắt cử thêm một tiểu đội lính đánh thuê để hộ tống Trà Lan. Thế nên nhóm Bùi Tương Thần vừa xông vào đã vấp phải phản kích với hỏa lực kịch liệt.
Từ cách di chuyển đến phối hợp tác chiến rồi yểm trợ lẫn nhau, từ tiến công cho đến rút lui, Bùi Tương Thần và Indigo phối hợp vô cùng ăn ý, động tác mượt mà như nước chảy mây trôi. Cứ như thể hai người là những người cộng sự đã từng kề vai sát cánh chiến đấu với nhau vô số lần.
Băng đạn của Indigo vừa cạn, anh chẳng cần cất lời, Bùi Tương Thần đã rút ngay băng đạn dự phòng ném sang.
Bùi Tương Thần muốn lao lên đột phá, chỉ cần một ánh mắt hay một cái vung tay, Indigo đã lập tức xả súng yểm trợ cho hắn.
"Bae à, hai ta đúng là trời sinh một cặp!" Lúc tựa lưng vào nhau sau vật cản để thay đạn, Bùi Tương Thần cười lớn, "Đúng rồi, trước khi xuất phát em có trò chuyện với người đồng nghiệp tên Gamboge của anh. Anh ta đã kể cho em nghe một chuyện rất thú vị..."
"Em cứ nhất thiết phải lôi chuyện ra nói vào lúc này sao?" Indigo bực bội vặc lại, "Mẹ em còn đang đợi em đấy!"
"Em có thể làm hai việc cùng lúc cơ!" Để chứng minh, Bùi Tương Thần nổ súng bắn hạ một tay súng ở tít đằng xa, "Là chuyện liên quan tới anh đấy. Anh không muốn biết à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!