Nhìn ra từ cửa sổ tầng hai của Kafa, quang cảnh bên ngoài con hẻm hiện rõ mồn một.
Bầu trời lấp lánh ánh sao, ánh đèn neon của khu thương mại sáng rực, con đường nhựa trải dài xe cộ, uốn lượn kéo dài. Sự ồn ào náo nhiệt ở đó hoàn toàn tách biệt với sự tĩnh lặng của con hẻm, bị chia cắt bởi hai bức tường trắng bạc.
Kim phút của chiếc đồng hồ quả lắc tối giản trên bức tường trắng điểm từng điểm, năm phút, mười phút... Từ bảy giờ đến tám giờ mười lăm, cả căn nhà cổ tràn ngập tiếng kim gõ, cảm giác nặng nề.
Dung Nhân ngồi trên ghế đẩu cao, một chân chạm đất, ôn hoà mà tao nhã, rất điềm tĩnh, không hề nôn nóng.
Kim phút chạm đến số "VI", sau tám giờ rưỡi, ánh sáng trắng từ trần nhà bắt đầu le lói, tiếng gõ bàn phím cuối cùng cũng chậm lại.
Người đàn ông đeo kính gọng đen đóng máy tính lại. Hắn đóng gói một túi bánh mì trước khi rời đi. Dung Nhân giảm giá cho hắn: "Ngài cầm cẩn thận, đi thong thả, lần sau quay lại nhé."
Có lẽ người đàn ông đeo kính gọng đen là thực tập sinh của một công ty gần đó, vừa mới ra trường, vẻ mặt trẻ trung. Hắn cảm thấy hơi ngại ngùng vì đã làm phiền nàng lâu như vậy, ngại ngùng nói: "Xin lỗi vì đã trì hoãn cô lâu như vậy, ngại quá."
Dung Nhân đáp: "Không sao, đó là nhiệm vụ của tôi mà."
Người đàn ông trả tiền rồi rời đi, vội vã bắt tàu điện ngầm. Nhìn thấy hắn đi khuất, Dung Nhân quay đầu, ánh mắt lướt qua chiếc bàn trước quầy lễ tân.
Vẫn không thúc giục người nào đó, nếu muốn cũng có thể ở lại.
Vẫn còn vài mẫu bánh ngọt thừa và bã cà phê cần được xử lý, Dung Nhân nhân cơ hội đó dọn dẹp bỏ vào túi rác, Dung Nhân phớt lờ Ôn Như Văn, bắt tay vào việc.
Nghĩ rằng một chốc người kia sẽ không rời đi, Dung Nhân đi ra ngoài mua chút đồ ăn. Khi nàng trở lại, cánh cửa sắt lớn của ngôi nhà cũ đã đóng, nàng bước vào trong, nhà vắng tanh.
Không ngờ Ôn Như Ngọc cũng đã rời đi, không một lời từ biệt.
Dung Nhân sững sờ một lúc, đóng cửa lại, khóa lại và đi dọn dẹp tách cà phê còn dang dở.
Trên quầy lễ tân, một tờ giấy nhỏ nằm đó, giữ bằng một cây bút máy trắng tinh, trên tờ giấy là một dãy số.
Đó là số điện thoại đã gửi tin nhắn.
Có lẽ nghĩ rằng Dung Nhân sẽ lại chặn cô, hoặc xóa tin nhắn cùng với số điện thoại, Ôn Như Ngọc để lại một tờ giấy, ký tên ở cuối.
Nhìn nét chữ mạnh mẽ, Dung Nhân im lặng. Nàng nhặt lên, mở ra rồi vò lại. Không chút nghĩ ngợi liền muốn ném vào thùng rác, nhưng quỷ thần xui khiến, mới vừa giơ cánh tay lên liền dừng lại. Nàng không vứt đi, tiện tay nhét tờ giấy vào sổ kế toán, đóng lại ném vào ngăn kéo dưới máy tính tiền...
Giờ làm việc buổi sáng cuối tuần của Kafa là 10 giờ sáng, các nhân viên thay phiên nhau nghỉ, chỉ làm ca ngày tám tiếng cho đến khi đóng cửa lúc 6 giờ chiều.
Hai bà chủ cũng thay phiên trông coi cửa hàng. Dung Nhân phụ trách thứ Bảy tuần này, buổi sáng không đi, đến 3:00 chiều mới xuống lầu. Lô nguyên liệu dự kiến sẽ đến cửa hàng lúc 4:00 chiều, nàng xuống kiểm kê và tính tiền. Sau khi nhận hàng, nàng trở lại tầng trên. Nàng không xử lý các công việc khác của cửa hàng, cho nên không có nhiều việc nàng có thể làm.
Chủ nhật Kiều Ngôn đến, xem như là một ngày nghỉ.
Hiếm khi được nghỉ ngơi, có người bạn mời nàng đi ăn cơm, Dung Nhân khéo léo từ chối, dành cho mình một ngày ở một mình. Ban ngày nàng ở nhà, ngủ và xem chương trình truyền hình, tập Pilates hai giờ, buổi tối đi chạy bộ và đi dạo trong công viên gần đó.
Người yêu cũ thật đã hoàn toàn cắt đứt liên lạc kể từ cuộc gọi đó. Sau sự việc này, cô gái kia hoàn toàn chết tâm với Dung Nhân. Cả đêm cô ấy xóa và chặn tài khoản của Dung Nhân, thậm chí còn chạy trả lại tất cả món quà mà Dung Nhân đã tặng. Cô ấy thà xé nát từng chiếc túi xách, quần áo và trang sức còn hơn để lại một dấu vết nào của Dung Nhân, vô cùng tàn nhẫn cùng quả quyết.
Người yêu cũ giả Chúc Song im lặng suốt hai ngày qua, nhưng không hiểu sao hôm nay tin nhắn của nàng ấy lại xuất hiện thường xuyên. Buổi sáng, nàng ấy chia sẻ hai bức ảnh ăn sáng tinh xảo và ảnh selfie buổi chiều ở địa điểm ngắm cảnh. Nàng ấy đang ở Singapore nghỉ mát, nói muốn mua quà lưu niệm cho Dung Nhân.
Chúc Song: "Chị thích gì? Chị cần gì, em mua cho chị."
Buổi tối Dung Nhân chạy bộ xong trở về, trả lời: "Không, cảm ơn."
Chúc Song lập tức đáp: "Đẹp không?" kèm theo ảnh một chiếc vòng tay bạch kim đính kim cương hiệu Cartier.
Dung Nhân: "Cũng được."
Chúc Song: "Vừa nhìn thấy đã chọn trúng, em rất thích."
Dung Nhân: "Ừm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!