Chương 16: (Vô Đề)

Dì giúp việc mỗi khi dọn dẹp đều đặt lại đúng chỗ. Theo lẽ thường, váy của Ôn Như Ngọc không nên ở trong ngăn kéo bàn trà.

Chẳng trách lúc trước lục tung phòng ngủ mà không thấy, không ngờ là cất ở đó. Dung Nhân liếc nhìn, cũng không hề nghi ngờ. Nghĩ rằng lúc dì giúp việc đang dọn dẹp thì Kiều Ngôn tới, vô tình ném vào trong, nàng không mặn không nhạt nói: "Em không quen biết, cứ để đó đi, đừng động vào."

Ngay cả người ngốc cũng nhận ra đó là đồ của ai đó sau một đêm ngủ lại. Cao Nghi nhìn chằm chằm vào chiếc váy, nắm lấy túi đóng gói bên ngoài, bóp mạnh.

"Bạn gái mới à?"

Dung Nhân không để ý đến câu hỏi, mở nắp lọ kem dưỡng da rồi đổ vào tay, nhẹ nhàng xoa xoa, vỗ vỗ mặt, rồi cảnh cáo: "Trong tủ lạnh có bánh mì kẹp thịt nguội, đói thì tự ăn đi, đừng luôn ăn vặt. Ăn nhiều đồ chiên rán không tốt cho sức khỏe."

Cao Nghi vẫn bướng bỉnh, cắn lấy không tha: "Đừng ngắt lời em. Em hỏi chị đấy, chẳng phải chị vừa chia tay bạn gái cũ sao? Giờ lại đổi bạn gái à?"

"Trẻ con quản nhiều như vậy làm gì..."

"Đừng nghĩ giấu em, lúc nào cũng vậy."

"Đó là chuyện của chị."

"Đúng hay không?"

Lau mặt, vuốt tóc xong, Dung Nhân đặt lọ kem dưỡng da lại lên bàn trang điểm, đi đến tủ lạnh, lấy một chiếc bánh mì kẹp ra, cho vào lò vi sóng quay một phút rưỡi.

Cao Nghi không bỏ cuộc, rất để ý đến chuyện này. Cô đứng dậy chắn đường Dung Nhân, mím chặt môi, tư thế giống như nếu Dung Nhân không nói cô sẽ không để yên, vô cùng ngang ngược.

Dung Nhân đã quen với hành vi ấu trĩ của cô: "Đừng cản đường chị, lát nữa chị phải mở cửa hàng làm việc, không có thời gian dông dài với em."

"Chị nói thì em tránh, là ai?"

"Em lúc nào cũng nổi tính khí, có thể bình thường chút được không?"

"Em không quan tâm, chị phải nói cho em biết."

"Có tránh đường hay không?"

"Không."

"Hôm nay đừng có mà gây sự với chị. Đủ rồi đó, đừng được voi đòi tiên."

Cao Nghi không nghe lời, càng lớn càng khó quản, vô cùng cố chấp. Dung Nhân bị cô dồn vào đường cùng, liên tục lùi lại, suýt nữa thì va vào tủ lạnh, cho đến khi không còn chỗ nào để lùi nữa.

Đứa nhỏ mấy năm ở trường lớn lên rất nhanh, hiện tại đi chân trần cũng đã cao hơn cả Dung Nhân. Đứa nhỏ giận dữ túm lấy cánh tay Dung Nhân, không cho nàng đi.

Dung Nhân phát cáu, nhưng nàng không biết phải trút giận vào đâu. Nàng biết nói gì với con bé cũng vô ích. Đứa trẻ này tính tình kỳ quái, không thể nào chịu đựng nổi.

Rõ ràng Dung Nhân là người bị chặn, nhưng Cao Nghi lại oan ức: "Chị gạt em."

Dung Nhân nói: "Chị gạt em lúc nào?"

"Chị nói chị độc thân, không tìm người yêu."

"Đó là chuyện lúc trước."

"Vậy bây giờ thì sao?"

Dung Nhân không trả lời, vẫn giữ nguyên tính bướng bỉnh.

Kiều Ngôn đến sớm như thường lệ, chỉ sau Cao Nghi mười phút. Nàng mang bánh bao nóng hổi và sữa đậu nành lên lầu, còn mang thêm một phần cho Dung Nhân. Lên đến tầng ba, nàng đụng phải hai chị em đang giằng co.

Tưởng là cãi nhau, nàng thấy Cao Nghi nắm chặt tay Dung Nhân đến nỗi cổ tay nàng để lại một vết đỏ mờ. Kiều Ngôn vội vã vào phòng, nhanh chóng bước lên hòa giải: "Làm gì vậy? Mới sáng sớm mà. Này này này, muốn nói gì thì từ từ nói, nóng nảy như vậy làm gì? Nhất Nhất, em thả chị em ra trước đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!