Tối thứ Bảy là đêm bận rộn nhất trong tuần ở khu vực này. Xe cộ đủ loại, đủ kích cỡ, di chuyển chậm như sên, dòng người chen chúc nối tiếp nhau.
Ôn Như Ngọc và Ngô Lâm Ngữ dừng trước một sạp hàng ven đường bán đồ thủ công, chọn đồ. Hai người thích một bó hoa tulip giả, Ngô Lâm Ngữ cầm lên, nghiêng người sang một bên như muốn hỏi ý kiến Ôn Như Ngọc, rồi quay đầu chọn vài món đồ nhỏ khác trong sạp, mua tất cả những gì nàng ấy thích. Toàn bộ quá trình Ôn Như Ngọc đứng đợi bên cạnh chờ. Sau khi Ngô Lâm Ngữ chọn xong, cô lấy điện thoại ra quét mã thanh toán.
Mua xong, chủ quầy hàng đóng gói đồ vào túi, Ôn Như Ngọc tự giác cầm lấy, không để Ngô Lâm Ngữ cầm. Ngô Lâm Ngữ nhẹ giọng nhã nhặn, vì quá ồn ào nên Ôn Như Ngọc không nghe thấy gì, bèn nghiêng người lại gần.
Ngô Lâm Ngữ mỉm cười, ánh mắt dịu dàng trìu mến, nàng ấy cũng đã thay đồ mặc ở nhà cũ, hiện tại đang mặc một bộ jumpsuit rộng, nhìn từ xa trông giống như váy ống, mang một chiếc túi da trắng bạc bóng loáng. Mái tóc đen được uốn xoăn dài, toát lên vẻ tuỳ ý gợi cảm.
Nhìn là biết nàng ấy đã chuẩn bị rất kỹ cho buổi hẹn hò này, ăn mặc chỉnh chu từ đầu đến chân. Mọi cử chỉ đều có vẻ tự nhiên, nhưng mọi chi tiết đều như tính toán trước.
Hai người họ rất thân thiết, tương tác liền mạch, giống như bất kỳ cặp đôi nào khác trên phố, mỗi người đều theo một chút ngọt ngào, nhìn như trời sinh một đôi.
Qua đường không dễ, dòng người và xe cộ tấp nập qua lại. Ngô Lâm Ngữ đi được một đoạn thì suýt đâm vào một chiếc xe. Ôn Như Ngọc tai mắt lanh lẹ nhanh chóng kéo nàng ấy lại, kéo nàng ấy quay về.
Ngô Lâm Ngữ đột nhiên không kịp chuẩn bị, lảo đảo không kịp đứng vững liền ngã vào vòng tay của Ôn Như Ngọc.
Va chạm thân thể chỉ diễn ra trong chốc lát, Ôn Như Ngọc liền đỡ lưng Ngô Lâm Ngữ, kéo thẳng người nàng ấy dậy, trầm giọng nhắc nhở: "Cẩn thận, chú ý đường đi."
Ngô Lâm Ngữ phản ứng chậm chạp, không để ý đến chiếc xe, chỉ nhìn Ôn Như Ngọc với ánh mắt ngơ ngác, mặt hơi nóng.
"Không sao."
Cửa sổ kính của nhà hàng không phải loại một chiều, từ trên lầu có thể nhìn ra đường phố, người bên dưới cũng có thể nhìn lên. Tiếc là cả hai người bên dưới đều không ai nhìn lên, tâm trí họ bị thế giới bên ngoài tầm thường làm phân tâm, không hề để ý đến hai người ngồi đối diện trên tầng hai.
Dạo gần đây, tầng suất nàng gặp phải người nào đó ngày càng nhiều. Sáng sớm mới tách ra, quay về ăn một bữa cơm cũng không yên ổn, vận may của nàng còn "may mắn" hơn cả trúng số.
Không thể không nhìn chằm chằm, chìm đắm trong suy nghĩ trong giây lát, chưa đầy mười giây.
Dung Nhân mím môi, cau mày, dừng dao nĩa lại.
Đó không phải là sự quan tâm hay khúc mắc, chỉ là nhất thời thất thần. Dù sao thì xét đến những dây dưa không rõ gần đây của nàng với Ôn Như Ngọc, nếu đối phương đã có bạn gái còn giấu nàng, nàng cũng sẽ không biết. Điều này hoàn toàn trái ngược với thỏa thuận trước đó của họ.
Cùng một người đã có bạn gái đi lừa dối trước nay không phải là phong cách của Dung Nhân, đó là đạo đức có vấn đề.
Việc người trưởng thành lên giường là tự nguyện không tính là vấn đề lớn. Miễn là thú vị, không vi phạm đến công tự lương tục, không liên quan đến bên thứ ba vô tội thì không sao. Nếu bị ai đó thu hút, thử một lần thì có làm sao? Điểm mấu chốt của Dung Nhân là nàng không muốn phá hỏng mối quan hệ của ai đó bằng cách tìm một người đã có người yêu. Cố ý dây dưa với người yêu của ai đó là phẩm chất đạo đức kém, lừa dối còn tệ hơn.
Dù thế nào đi nữa, nàng không thể chịu đựng được việc lên giường với một người đã có bạn gái, đặc biệt là khi nhiều hơn một hai lần.
Trong lòng dâng lên cảm giác sôi sục.
Có đúng là như Kiều Ngôn nói, Ôn Như Ngọc đã có bạn gái?
Vậy còn đêm qua thì sao?
Nếu Ngô Lâm Ngữ là bạn gái của cô ấy, thì những gì xảy ra lúc chiều như là một tình huống bị bắt quả tang ngoại tình. Những gì nàng làm trước mặt người phụ nữ đó, nàng cảm thấy mình như là chủ nhà, cảm thấy rất quang minh chính đại. Cũng nhờ sự hào phóng của Ngô Lâm Ngữ, đủ yêu Ôn Như Ngọc mới chịu đựng được. Giờ đây, mọi chuyện giống như chưa có gì xảy ra, họ vẫn có thể yên bình cùng nhau đi mua sắm.
Bỗng nhiên, nàng cảm thấy bế tắc, trong lòng nàng rối bời, khóe môi gần như đã vẽ ra một đường thẳng.
Trong khoảnh khắc lơ đãng, nàng quên mất mình đang ăn cơm bên ngoài. Chúc Song ngồi đối diện nàng, cảm thấy có gì đó không đúng nên liếc nhìn về hướng nàng vừa nhìn. Ôn Như Ngọc và Ngô Lâm Ngữ đã băng qua đường không còn ở đó nữa. Chúc Song chẳng thấy gì ngoài con phố đông đúc nhộn nhịp.
Sau khi khẽ gọi Dung Nhân hai tiếng, Dung Nhân ngẩng đầu lên, nhận ra mình đã thất thố, liền lấy lại tinh thần: "Xin lỗi, em vừa nói gì tôi không nghe rõ."
Chúc Song đáp: "Em gọi chị mà chị không trả lời, em cứ tưởng chị có chuyện gì."
Dung Nhân vẫn giữ được bình thản, giải thích: "Tôi ngắm cảnh dưới lầu, rất đẹp, nhà hàng này khá đặc sắc, ban đêm nhìn từ tầng hai xuống rất đẹp."
Chúc Song nói: "Nơi này quả thật không tệ, nếu chị thích thì sau này lại quay lại."
"Đồ ăn cũng ngon, hợp khẩu vị của người địa phương."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!