Chương 11: (Vô Đề)

"Chị Nhu, Giang Mẫn, A Nhàn, Ôn lão bản, còn có cậu. Nếu cậu với người này không có gì bất ngờ xảy ra, thì sẽ là năm người. Thật trùng hợp, mấy người đều như vậy. Cứ đà này thì một hai năm nữa trong vòng bạn bè chúng ta sẽ chẳng còn mấy người độc thân." Không hay biết phản ứng nhỏ bé của Dung Nhân, Kiều Ngôn tiếp tục lải nhải, liệt kê từng người. "Nhưng đúng là vậy, có bạn độc thân cùng ít nhất cũng đỡ buồn chán."

Dung Nhân và Ôn Như Ngọc không chung nhóm, không tiếp xúc trực tiếp, chỉ giao tiếp gián tiếp. Nói trắng ra, ngoài ngầm dây dưa, hai người gần như không có quan hệ gì, không có bất kỳ mối quan hệ nào khác.

Dung Nhân không biết nhiều về đời tư và các mối quan hệ của Ôn Như Ngọc. Quan trọng hơn, nàng luôn cho rằng cả hai đều độc thân, chưa bao giờ hỏi Ôn Như Ngọc về chuyện này.

Ôn Như Ngọc có đối tượng... Tối qua, Dung Nhân đã ngủ lại nhà cũ của Ôn gia, người kia cũng không hề nhắc đến.

Cảnh tượng trước khi trở về hiện lên trong đầu nàng. Chẳng lẽ là Ngô Lâm Ngữ?

Trong ấn tượng chỉ có Ngô Lâm Ngữ là người duy nhất phù hợp. Nàng ấy thân thiết với Ôn Như Ngọc, lại còn giữ chìa khóa nhà cũ của Ôn gia, ngoài nàng ấy ra không thể có ai khác. Nếu không phải là bạn gái thì sao Ngô Lâm Ngữ lại có được chìa khóa đó, lại còn quang minh chính đại mua đồ tới? Tình bạn giữa Dung Nhân và bất kỳ người bạn bình thường nào cũng không thể đạt đến mức độ đó. Dù có thân đến mấy thì vẫn phải đúng mực. Đây giống như là lời giải thích hợp lý nhất.

Lúc đó Dung Nhân chưa nghĩ tới chuyện này, nhưng giờ nàng nhận ra có gì đó không đúng.

"Khi nào?"

Nửa rũ mắt giả vờ nhấp một ngụm cà phê, Dung Nhân lập tức lấy lại vẻ tự nhiên, tâm tình không nổi lên một tia gợn sóng.

Kiều Ngôn thở dài, "Cái gì?"

"Ngô Lâm... bạn gái Ôn lão bản, chưa nghe em nhắc đến cô ấy." Dung Nhân suýt nữa đã nói tên Ngô Lâm Ngữ, giải thích thì quá kỳ lạ, dù sao cũng không quen biết, thế là nàng đổi lời, không thể giấu đầu lòi đuôi.

Kiều Ngôn vô tư, cầm lấy một gói bánh quy trên bàn cà phê, xé một miếng ăn. "Em không có hỏi chuyện này, này là hôm qua nghe ai đó nói, chắc là chuyện xảy ra hai ngày này."   

"Nhanh vậy sao."

"Bình thường Ôn lão bản rất được chú ý, có nhiều mối quan hệ."

"Có thể thấy được."

"Bạn gái của chị ấy có vẻ cũng khá ưu tú, rất xứng đôi."

"Em đã gặp cô ấy rồi sao?"

"Không có."

"Chị Nhu nói với em à?"   

"Không phải, em nghe người ta nói chuyện phiếm, cũng không chắc lắm, em không biết cụ thể. Em chỉ quen biết Ôn lão bản lâu hơn chị một chút, Chu Hi Vân thân với chị ấy, nên em chỉ gặp Ôn lão bản khi bọn họ ở cùng nhau, nghe nói họ là bạn thuở nhỏ, ai nói thì em không rõ."   

Vừa nghe là bạn thuở nhỏ, trong lòng Dung Nhân càng sáng tỏ, khoé môi Dung Nhân bất giác cong lên, cảm thấy có lẽ là thật. Kể cả không phải vậy, nàng chắc hẳn đã nghĩ người được gọi là bạn gái này sẽ sớm trở thành bạn gái chính thức, này có thể xác nhận.   

Những chuyện như vậy hiếm khi tự nhiên mà có. Cho dù người ngoài có đồn thổi, hẳn là họ đã thấy gì đó nên mới cho rằng là như vậy.   

Kiều Ngôn luôn tập trung vào điểm chính: "Em nghe Chu Hi Vân nói Chúc Song và Ôn lão bản cũng là cùng nhau lớn lên, aiz, thật là, tập hợp lại cùng nhau."   

Dung Nhân đáp: "Nói chuyện này sau đi, còn chưa xác định."   

"Chỉ cần chị muốn thì chắc chắn có thể."

"Nào có."   

"Chờ tin tốt của chị, yên tâm đi, hẹn hò đừng gấp trở về, giao bên này để em lo, tháng này ít đơn hàng, em rảnh lắm, em sẽ lo cửa hàng nhiều một chút, có thể bắt đầu từ tuần sau luôn."

"..."

Không thuyết phục được Kiều Ngôn, Dung Nhân nâng tách cà phê lên nhấp một ngụm, suy nghĩ một lát, nghĩ đến chuyện khác.   

Trang điểm nhẹ cũng không mất nhiều thời gian, chỉ mười phút. Nàng mặc đồ mà Kiều Ngôn đã giúp nàng chuẩn bị: một chiếc váy ngắn hở lưng, cổ chữ V và khuyên tai bạc đơn giản. Nàng không làm tóc, để tự nhiên đơn giản, trạng điểm đậm không phù hợp cho một buổi hẹn ăn cơm, vậy sẽ có khoảng cách.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!