Hơi thở ngột ngạt khó chịu bao trùm lấy hô hấp của nàng, hết lần này đến lần khác, hòa quyện với nhiệt độ cơ thể và khí tức thuộc về đối phương. Giây tiếp theo, hơi ấm ập đến, thực tại liền sụp đổ.
Dung Nhân bị bịt mắt, hai tay bị túm lấy ấn lên đầu. Cảm giác mất đi ánh sáng thật sự khó chịu. Nàng vô thức nâng cằm lên, mờ mịt ngửa đầu. Đường cong mỏng manh nơi yết hầu của nàng thon dài tuyệt đẹp, trắng như sứ.
Một lúc sau, giọng nàng lạnh lẽo, trầm thấp hỏi: "Cô đang làm gì vậy?"
Ôn Như Ngọc nhìn xuống nàng, cúi xuống, áp sát mặt nàng, gần như mũi chạm mũi, thiếu chút nữa đã chạm môi.
Dung Nhân không nhìn thấy, nhưng nàng cảm nhận được rõ ràng.
Màn đêm buông xuống, trống trải và im lặng, khung cảnh xung quanh thanh bình. Ngọn đèn đường đơn độc chiếu sáng từ xa, những tán cây rậm rạp đổ bóng dài xiêu xẹo dưới ánh trăng.
Âm thanh xào xạc.
Những âm thanh nhẹ nhàng được khuếch đại vô tận trong bóng tối: vải cọ vào ghế sofa, lá cây nhẹ đung đưa, còn có âm thanh khác nhỏ đến gần như không nghe rõ, đều bị màn đêm mờ ảo che lấp. Cửa hàng dọc theo con phố bên ngoài khu nhà lúc này đã hoàn toàn đóng cửa, một lúc lâu mới có một chiếc xe chạy qua.
Trăng tròn giờ đã bị mây đen che khuất, hoàn toàn bao phủ, nuốt chửng cái bóng trên mặt đất.
Rõ ràng là bị che mắt, nhưng Dung Nhân không nghe thấy bất kỳ tiếng động nào, ngay cả tiếng tivi cũng biến mất, giống bị ngăn cách.
Người ở trên không làm gì cả.
Hai người chỉ chạm như có như không.
Bộ phim được chiếu lại, bắt đầu từ đầu và kết thúc bằng bài hát chủ đề.
Lần đầu hai người xem không mấy nghiêm túc, lần này càng không nghiêm túc hơn.
Lần thứ hai, đường tiến độ giống như bị rút ngắn. Khi bộ phim kết thúc, màn hình tối sầm lại, xung quanh cũng tối dần.
Lúc đó khoảng bốn
- năm giờ, có thể hơn năm giờ, cả hai đều không mấy để ý. Hai người không nhớ chính mình đã lên lầu khi nào. Khi lên đến tầng hai, một số ngôi nhà bên ngoài chỉ còn ánh sáng li ti. Cửa phòng khách dưới chân cầu thang mở toang, rèm cửa sổ đầu giường chỉ được kéo một nửa.
Khi mây tan, ánh trăng tràn vào qua nửa cửa sổ, Ôn Như Ngọc trở về phòng bên cạnh, không ở lại đây.....
Ngày hôm sau là một ngày nắng đẹp, mặt trời chiếu sáng rực rỡ, bầu trời xanh ngắt, không một gợn mây.
Phố An Lạc nhộn nhịp vào sáng sớm. Khu vực này có nhiều tòa nhà dân cư cũ, cơ sở hạ tầng tương đối lạc hậu, thiếu đi bầu không khí hiện đại cùng nhộn nhịp của đường Thiên Thành gần đó. Đặc biệt là khu vực xung quanh đại viện Bắc Hà, buổi tối yên tĩnh mát mẻ, nhưng buổi sáng thì ngược lại, có xe đẩy bán đồ, đủ loại cửa hàng lớn nhỏ, lấp đầy không khí nhộn nhịp.
Dung Nhân bị tiếng phát thanh tập thể dục buổi sáng đánh thức. Hậu quả của một đêm thức khuya và cơn say khiến nàng không thể mở mắt, không thể cử động, cảm thấy cả người rã rời.
Sáng sớm dậy vào lúc này nàng không thể duy trì được lâu, xoay người vùi mình vào chăn mềm mại chìm vào giấc ngủ.
Đến buổi trưa, khi nàng tỉnh dậy, bầu trời trong xanh đã nhuốm màu cam.
Ôn Như Ngọc ra ngoài, không ở nhà cũ.
Cô rời đi lúc hơn mười một giờ sáng, lúc rời đi Dung Nhân vẫn còn ngủ, cho nên cô không quấy rầy nàng hay đánh thức nàng.
Cô để lại chút đồ ăn trong phòng khách ở tầng một, được chuẩn bị cho Dung Nhân, xuống dùng lò vi sóng là có thể ăn.
Đầu nàng đau nhức, nàng xoa thái dương làm dịu lại.
Tầng trên và tầng dưới lúc này đã dọn dẹp sạch sẽ, không còn dấu vết bừa bộn của đêm qua. Không rõ Ôn Như Ngọc tự làm hay có người khác đến.
Ôn Như Ngọc đã chuẩn bị rất nhiều đồ ăn: cháo hải sản, sườn heo chiên, sườn heo hấp và tôm luộc
- tất cả đều là những món khẩu vị thanh đạm. Tổng cộng mười hai hộp, mỗi hộp không lớn, nhưng nhiều đồ ăn như vậy một người ăn không hết, này là vừa đủ bốn năm miệng ăn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!