Trần Ý An cũng không biết sự xúc động đang âm ỉ trong lòng có lý trí hay không, cả một đêm cô đều không thể ngủ yên ổn, nửa mơ nửa tỉnh, cô biết Hoắc Thanh Lan về lúc nào, cũng biết việc đầu tiên anh làm sau khi trở về là kiểm tra xem cô đã ngủ hay chưa, có lẽ cô đã đoán ra tâm trạng khi đó của Hoắc Thanh Lan, có thể là hơi hụt hẫng sau khi vui vẻ qua đi, cũng có thể là đau lòng vì cô đi mệt do đường xa.
Cô biết bản thân nên thẳng thắn mang chuyện này ra trò chuyện với anh, anh giống như là thầy hướng dẫn của cô, nhưng không biết bắt đầu từ khi nào, phản ứng đầu tiên của cô lại là giấu diếm sự thiếu sót và không trọn vẹn của mình, không phải do tâm lý tự ti, mà là một loại quật cường và kháng cự khó có thể nói thành lời.
Tỉnh lại một lần nữa vào lúc bốn rưỡi, Trần Ý An rốt cuộc không ngủ được nữa, hành trình xa xôi vất vả không hề cho cô một giấc ngủ sâu yên bình, Trần Ý An nghe thấy tiếng hít thở nhẹ nhàng của Hoắc Thanh Lan ở bên cạnh, lúc anh ngủ cũng cực kỳ im lặng, Trần Ý An cảm thấy anh ngủ rất nông, cho nên thậm chí không dám trở mình, sợ đánh thức anh, cô nghiêng đầu thật khẽ, ngắm nhìn anh.
Tấm kèm không đóng kín, ánh sáng lót vào chiếu ra cái bóng mơ hồ, Hoắc Thanh Lan thật sự rất đẹp trai.
Trần Ý An cứ ngắm anh mãi như vậy, trong lòng mỗi lúc một chua xót.
Hoắc Thanh Lan thình lình mở mắt.
Trần Ý An giật mình vội giả vờ ngủ.
Anh chưa ngủ sao?
Hay là vừa mới tỉnh?
"Không muốn nói chuyện với anh?"
Giọng nói của anh truyền đến.
Trần Ý An biết mình không giả vờ nổi nữa.
"Anh vẫn thức à?"
"Cảm giác em ngủ không sâu."
"…"
"Là cảm giác của anh," Khoảng lặng kéo dài không lâu, cô nghe thấy Hoắc Thanh Lan lại lên tiếng, "Giữa chúng ta dường như đang khúc mắc vài vấn đề, nhưng em không muốn thẳng thắn trao đổi với anh."
Hoắc Thanh Lan luôn có thể nhạy cảm mà cảm nhận được những điều này.
Dù rằng có đôi khi, Trần Ý An tự nhận bản thân đã che giấu rất tốt, cô luôn bày ra dáng vẻ không sao cả, Hoắc Thanh Lan tin cô có thể tự giải quyết những việc nhỏ, nhưng lần này, Hoắc Thanh Lan biết không giống như lúc trước nữa.
Anh không biết Trần Ý An đang nghĩ gì trong đầu, cảm giác mò kim đáy bể này mới thật sự khiến người ta bất lực.
Càng đáng lo ngại hơn, là cô không định thành thật với anh.
Hoắc Thanh Lan cúi đầu nhìn cô, ánh mắt yên tĩnh khiến cô không dám nhìn thẳng, "Em có muốn nói với anh không?"
Trần Ý An không dám nhìn vào mắt anh, cô nhìn chằm chằm trần nhà hồi lâu, dường như đang tự khiến đầu óc của bản thân trở nên trống rỗng.
Trong lúc cô lặng thinh, Hoắc Thanh Lan kiên nhẫn chờ cô mở miệng.
Trong đầu Trần Ý An hiện lên rất nhiều hình ảnh, rất nhiều cảnh tượng, lung tung lộn xộn, không liên kết gì với nhau, cô cũng không biết là tư duy mệt lử không đủ để cô phân tích vấn đề, hay là do tiềm thức của cô đang trốn tránh.
Cuối cùng, Trần Ý An lựa chọn một góc độ nhìn qua có vẻ vẫn giữ được mặt mũi, hoặc cũng có thể là tiềm thức của cô đang bảo vệ lòng tự tôn cho cô, "Em chỉ tự nhiên thấy cuộc sống gần đây quá mệt mỏi, nếu như em muốn đổi hoàn cảnh, thì không biết anh sẽ nghĩ thế nào."
Nghe được câu trả lời này, dường như Hoắc Thanh Lan đã khẽ thở phào một hơi, sự trầm mặc của cô giống như một hình phạt lăng trì trong im lặng, anh là người theo chủ nghĩa thực dụng, sự chênh lệch về tuổi tác của bọn họ có lẽ sẽ dẫn đến những cách hiểu khác nhau trong phương thức biểu đạt tình cảm, anh cho cô sự tự do và không gian, anh cũng không can thiệp quá nhiều vào cuộc sống của cô, thậm chí vừa rồi trong khi cô trầm mặc, anh đã tự hỏi, có phải sự tự do và ranh giới anh cho cô đã khiến cô lầm tưởng đó là tín hiệu cho sự thờ ơ của anh?
"Nếu em muốn, em có thể lựa chọn bất cứ cách sống nào, anh sẽ ủng hộ em, anh chỉ mong em có thể tự do vui vẻ làm bất cứ chuyện gì, bao gồm cuộc sống của chính em," Hoắc Thanh Lan khẽ động, tìm được tay cô trong chăn rồi nắm chặt, "Chỉ là anh cảm thấy… Gần đây công việc của anh quá bận rộn, thời gian có thể chia cho em quá ít ỏi, nhưng em cũng biết, ở vị trí này của anh, không phải lúc nào cũng có thể giành ra thời gian, ở điểm này, đúng là gần đây đã trở thành khuyết điểm của anh."
Chóp mũi Trần Ý An đau ê ẩm, lời anh nói đều là thật, nhưng cảm giác an toàn anh mang đến cho cô đã đủ nhiều rồi, cô chưa từng phải nghi ngờ tình yêu của anh.
Trần Ý An lắc đầu, "Là do em gần đây quá mệt, là vấn đề của em."
Cô chủ động tựa vào người anh, gác cằm lên vai anh, môi nhẹ nhàng cọ qua hõm vai anh, giống như một nụ hôn phớt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!