Hơn mười tiếng sau, máy bay hạ cánh xuống sây bay CDG, cô qua cửa hải quan rồi đi lấy hành lý, vừa tắt chế độ máy bay, tín hiệu điện thoại xoay hai vòng, wexin nhảy ra tin nhắn mới của Hoắc Thanh Lan.
Anh nói mình đang đợi cô ở bãi đỗ xe.
Còn gửi cho cô một tấm ảnh, là lúc máy bay đang hạ cánh.
Anh đã đợi cô hồi lâu.
Trần Ý An kéo vali đi ra, từ xa đã thấy bóng Hoắc Thanh Lan, bỗng thoáng ngẩn ngơ.
Thật là một khung cảnh không chân thật tí nào.
Dường như cô đã đi qua rất nhiều nơi, mỗi lần đều là một mình kéo theo vali, vội vàng tìm về nơi dừng chân, mà lần này, đã có người ở điểm cuối chờ cô.
Hoắc Thanh Lan đến đây vì công việc, bình thường Trần Ý An cũng không can thiệp vào chuyện của anh, lần này là chính Hoắc Thanh Lan tự mình nói ra, nói công ty có một dự án đầu tư ở Châu Âu, Hoắc Thanh Lan đến đây làm đầu tư thu mua, dự tính hơn một tháng mới xong việc để trở về Yên Kinh.
Khách sạn lần này nằm trong một khu nghỉ dưỡng nào đó ở ngoại ô thành phố.
Cùng ngày có tiệc hợp tác, Hoắc Thanh Lan phải tham gia, nhưng vẫn rút ra thời gian đến đón cô trước.
Phòng khách sạn rất lớn, cửa sổ sát đất kiểu Âu màu trắng, đẩy ra là có thể nhìn thấy bể bơi màu xanh lam và cảnh vườn, Hoắc Thanh Lan giúp cô cất vali, đưa cô một chiếc chìa khoá, nơi này vẫn dùng chìa khoá kiểu cổ, rất nặng tay, đúc từ đồng, còn có những hoa văn nhỏ, có thể nhìn ra dấu vết của năm tháng.
"Ngồi máy bay lâu như vậy, nghỉ ngơi một lát trước đi, chắc anh sẽ về hơi muộn," Hoắc Thanh Lan nâng tay nhìn đồng hồ, "Khoảng mười rưỡi."
"Dạ."
Hoắc Thanh Lan vắt áo khoác trên khuỷu tay, anh nhìn Trần Ý An đang ngồi trên giường lớn, bỗng có rất nhiều lời muốn nói nghẹn ở cổ họng, không biết nên nói ra như thế nào.
Nếu đổi lại là bình thường, những công việc có thể đẩy đi anh đều sẽ đẩy, nhưng lại cứ phải là hôm nay.
Hôm nay là tiệc ký kết hợp đồng, bất kể thế nào đều không thể đẩy đi.
Trần Ý An ngồi máy bay hơn mười tiếng, băng qua ngàn dặm xa xôi để đến tìm anh, dường như hai người cũng đã không gặp nhau một thời gian dài, rất nhiều cảm xúc đều bị bó buộc lại, tắc nghẹn trong ngực không thể moi ra.
Hoắc Thanh Lan hít sâu một hơi, cuối cùng lý trí vẫn chiếm phần thắng, anh khom người hôn lên môi cô, "Nghỉ ngơi cho tốt."
Trần Ý An gật đầu, nhìn anh đi ra ngoài, hoàng hôn phủ xuống, ngoài cửa sổ là bầu trời màu hoa hồng, Trần Ý An thả người nằm xuống, căn phòng được quét dọn rất sạch sẽ, chỉ dư lại thoang thoảng hương nước hoa từ trên người anh, cánh mũi cô khẽ động, cảm thấy cả người đều trở nên thả lỏng.
Có lẽ là vì liên tục có những giấc ngủ đứt quãng trên máy bay, cũng có thể do dao động cảm xúc, cô không thấy buồn ngủ tí nào, Trần Ý An cho rằng bản thân nên ngủ một lát, nhưng thật sự không ngủ nổi, thế là dứt khoát ngồi dậy, mở cánh cửa chớp màu trắng ra, nhìn khung cảnh phía xa, những bóng cây màu xanh sẫm như sắp bị hút vào hoàng hôn vô tận, gió nhè nhẹ thổi qua, mát lành lại mang theo mùi hương tươi mát của cây cối.
Cô nhìn ánh sáng phát ra từ toà nhà đằng xa đối diện với khu nghỉ dưỡng, đó hẳn là nơi tổ chức tiệc tối.
Trần Ý An bỗng muốn đi ra ngoài, cô không muốn cứ rảnh rỗi nhàm chán ở trong khách sạn.
Khu nghỉ dưỡng rất lớn, lúc Hoắc Thanh Lan lái xe đưa cô đến đây cô đã biết rồi, trên đường anh cũng đã giới thiệu sơ qua cho cô, nói đây là một khu nghỉ dưỡng mà công ty đầu tư, còn có đất vườn thuộc sở hữu, trước đây cô từng tiếp xúc với dự án tương tự như vậy, ví dụ như có vài trang trại rượu nghỉ dưỡng sẽ liên kết với ngành sản xuất rượu vang và ngành sản xuất nước hoa, Trần Ý An thấy khá mới lạ, trước đây cô sẽ không được tiếp xúc gần với những dự án cao cấp thế này.
Thế là Trần Ý An tính toán ra ngoài dạo quanh.
Nền công nghiệp rượu vang của Pháp từ mấy năm trước đã móc nối với bên Giáo Hội, cho nên bên trong trang trại rượu vẫn còn lưu lại một ít dấu tích văn hoá, Trần Ý An chậm rãi đi, vừa đi vừa thăm thú, trên đường cũng sẽ gặp phải nhân viên của khách sạn, nhưng vì tiếng Anh của người Pháp khá khó hiểu, Trần Ý An chỉ đành nói không có gì, bản thân chỉ đang đi dạo loanh quanh thôi.
Đường ở đây thông với nhau, Trần Ý An đi đến một sân thượng, đối diện sân thượng là sảnh lớn tổ chức tiệc, gần đó có một khu vườn có đài phun nước.
Cô ngồi xuống ghế mây, nhân viên lập tức đi tới rót cho cô một ly soda chanh.
Cửa lớn đối diện mở rộng, tháp champagne màu hổ phách, đèn treo tiêu chuẩn xếp thành nhiều tầng, thuỷ tinh phản chiếu ánh sáng lộng lẫy xa hoa, người bên trong di chuyển như những bóng ma, nhân viên mặc đồng phục bưng khay nhẹ nhàng lách qua bọn họ, Trần Ý An ngồi đó nhìn vào, vô thức muốn tìm kiếm bóng dáng của Hoắc Thanh Lan.
"Người Pháp rất thạo mấy chuyện lãng mạn nhỉ."
Một giọng nói từ phía sau truyền đến, Trần Ý An quay đầu, ngoài ý muốn gặp được người quen, Neil.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!