Hôm sau Hoắc Thanh Lan phải quay về Yên Kinh, Trần Ý An tiễn hắn xong lại đạp xe về nhà, vừa bước vào cửa, chị Hồng đã hỏi cô lang thang đi đâu, đi xem phim cũng không rủ mẹ ruột đi cùng, Trần Ý An nhìn một cái là biết hai người vừa đi chúc Tết về, buổi chiều cũng chẳng có việc gì, bèn hộ tống họ đi xem một bộ phim hài chiếu Tết, ông Trần chủ động mua bắp rang và coca, đây có lẽ là lần đầu tiên cả nhà ba người cùng nhau đi xem phim.
Bởi vì là phim hài nên từ đầu tới cuối toàn là tiếng cười, xem xong, Trần Ý An nói hôm nay mùng một thôi đừng nấu cơm, ăn ngoài luôn cho tiện.
Chị Hồng tiếc đống đồ ăn thừa ở nhà, nhưng một người không đấu lại hai, thế là cả nhà đi ăn Haidilao.
Trong quán cực kỳ ồn ào, nghĩ lại thì đây cũng là lần đầu Trần Ý An dẫn bố mẹ ra ngoài ăn cơm.
Hồi còn đi học, về nhà đã khó, huống hồ khi đó hoàn cảnh gia đình cô đang trong giai đoạn đặc biệt, Trần Ý An muốn về cũng không thể về.
"Về nhà vẫn tốt hơn chứ, mà bây giờ giao thông trong nước tiện như vậy, dù con ở lại Yên Kinh thì bố mẹ vẫn lên thăm được, đi tàu cao tốc chưa tới ba tiếng, quá tiện."
Dù sao cũng là mẹ ruột cô, bà biết sau này Trần Ý An chắc chắn sẽ ở lại Yên Kinh, thành phố lớn, cơ hội nhiều hơn, thế giới cũng rộng lớn hơn.
"Giờ nhà mình trả hết nợ rồi, bố mẹ cũng còn tiền, con ở Yên Kinh mà thiếu thì cứ nói một tiếng," chị Hồng gắp cho cô một miếng sách bò, "Sau này nếu không trụ nổi thì về nhà, về cũng chẳng mất mặt gì, dù sao nhà mình không thiếu phòng, phòng cho con vẫn để đó."
Trần Ý An ăn sách bò, dạ một tiếng.
Cô nghĩ cuộc sống của mình thật ra đã rất hạnh phúc rồi.
Có bạn bè thật lòng hợp cạ, có gia đình chống đỡ phía sau, dù không phải đại phú đại quý, nhưng bao nhiều năm trôi qua quả thật cô chưa từng ghen tị với ai.
Yêu thương đáng giá hơn tất cả, cũng là thứ vô giá nhất.
Một khi đã từng được yêu thương nâng niu, sẽ rất khó đi hâm mộ người khác.
Mùng tám đi làm trở lại, Trần Ý An đặt vé vào mùng sáu.
Nhưng về nhà rồi lại thấy hơi chán, muốn đi sớm hơn, chị Hồng và ông Trần cũng không có ý kiến gì, chỉ lôi một cái vali ra, nhét đầy ắp đồ cho cô.
Nào là bò kho tương, gà phơi khô, một đống hạt khô và mứt trái cây, thậm chí có cả bánh kẹo Tết trong nhà chưa ăn hết.
Trần Ý An dở khóc dở cười, nói ở Yên Kinh có thiếu gì đâu, lại còn phải mang từ nhà đi nữa.
"Chị thì biết cái gì, đây là thịt bò mẹ kho, gà phơi khô là mẹ chồng của chị họ bên nhà cậu hai làm rồi đưa qua, có năm con, cho chị một con đấy."
Lòng tốt khó mà chối từ.
Vé xe sau mùng tám không còn nhiều, trước mùng năm thì vẫn còn.
Trần Ý An đổi vé sang mùng ba, tiện thể hỏi Hoắc Thanh Lan.
[Anh có đang ở Yên Kinh không?]
[Có.]
[Vậy em sắp quay lại rồi nè!]
[Gửi thời gian cho anh, anh đi đón em.]
Tiếc là thời gian của vé đổi không đẹp lắm, tới Yên Kinh cũng đã hơn chín giờ tối.
Những ngày đầu năm, đồng nghiệp và đối tác đều trả lời chậm, Trần Ý An cũng không vội nữa, cô xem qua số liệu, ít nhất là trước giao thừa vẫn bình bình, kế hoạch lần này sẽ chạy tới mùng tám, dù sao cao điểm Tết cũng chỉ có thể kéo dài đến rằm.
Giao thừa vốn nên là đợt cao điểm nhỏ đầu tiên, nhưng số liệu vẫn chỉ ở mức trung bình, dù Trần Ý An nên tự tin hơn, nhưng trong lòng cô vẫn chuẩn bị sẵn tâm lý cho một kết quả không quá đạt tiêu chuẩn.
Điều này dĩ nhiên vẫn khiến cô hụt hẫng.
Chuyến cao tốc về Yên Kinh gần như không có người, cô chợp mắt một lát trên tàu, hai tiếng trôi qua rất nhanh, ga tàu cao tốc vốn đông đúc hôm nay lại cực kỳ trống trải.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!