Trần Ý An lẳng lặng nhìn anh, trong lòng chua xót trướng đau, có thích điên cuồng, có cẩn thận ngưỡng vọng, còn có kiêu ngạo tự hào, cô thích một người chói mắt như thế, mà anh lại cũng thích cô.
Tiệc liên hoan kết thúc, Trần Ý An muốn gọi xe cho Hedy, nhưng Max nhận phần đó, nói mình sẽ đưa Hedy về, Trần Ý An đứng bên đường tiễn bọn họ, cô đi ngang qua xe Henry, anh ta đã uống rượu nên gọi tài xế lái thay, thấy Trần Ý An, Henry gọi cô lại hỏi có cần đưa về không.
"Không cần đâu ạ, em đi tàu điện, cửa ga tàu ngay dưới nhà em." Trần Ý An cười cười, khéo léo từ chối, "Sếp về nhà nghỉ ngơi sớm nhé ạ."
Henry dặn cô chú ý an toàn.
Người đã về hết, Trần Ý An chậm rãi đi bộ ra ga tàu điện ngầm.
Trần Ý An bỗng có cảm giác bản thân đang đi trong một thế giới trò chơi điện tử giả tưởng, con phố rực rỡ ánh đèn, hai bên đường là vô số những bảng đèn led nhiều màu, trên đường xe cộ tấp nập, tiếng loa, tiếng nói chuyện, tiếng hát vang lên từ một góc phố nào đó, cô thấy có người đứng bên đường nói chuyện với nhau, nhìn thấy có chú trung niên kia uống say đang gọi điện, thấy có ông lão dắt chú chó nhỏ của mình nhàn nhã tản bộ, mà cô đứng giữa con phố phồn hoa này, là một ai đó không tên tuổi không nổi bật nhất.
Cô khe khẽ ngân nga giai điệu vừa rồi, hát thế nào ấy nhỉ, you are the only one…
Cô lục tìm tai nghe trong túi, đeo lên, mở bài hát kia ra: Heaven.
(*) Heaven – Ailee.
Cô vừa đi vừa nghe, chợt nhìn thấy chiếc xe quen thuộc đỗ bên lề đường.
Trần Ý An ngập ngừng tại chỗ, sau đó dè dặt bước lại gần, khom người, cửa kính xe hạ xuống, cô nhìn thấy góc nghiêng khuôn mặt của Hoắc Thanh Lan, hình như anh đang chờ cô, khoá cửa xe được mở, "Lên xe."
"Chờ em ạ?" Cô khom người nhìn anh, không vội vào.
"Em nói xem?" Hoắc Thanh Lan vươn tay giúp cô mở cửa.
Trần Ý An ngồi vào, trong xe rất ấm, "Anh về lúc nào thế, em cứ tưởng anh vẫn đang ở Singapore."
"Chiều nay, về công ty mở một cuộc họp trực tuyến rồi bị Hugo kéo đi," Hoắc Thanh Lan nói, "Quan hệ đồng nghiệp ấy mà, vẫn cần chú ý."
"Em không biết anh còn có thể đánh trống đó."
"Hiểu biết một người cần rất lâu, em còn không biết nhiều lắm."
"Còn gì nữa ạ?" Trần Ý An tò mò, "Em còn không biết gì nữa?"
"Đánh trống là anh tự học," Hoắc Thanh Lan nhớ lại, "Năm đó Tống Nhất Hàng nổi hứng muốn đi làm thực tập sinh gì đó, phải chuẩn bị tiết mục, cậu ta nhất quyết muốn kéo anh và Cố Tịnh Niên cùng đi, anh học đánh trống, Cố Tịnh Niên học guitar điện, Tống Nhất Hàng hát chính, kết quả anh và Cố Tịnh Niên đậu, Tống Nhất Hàng thì trượt."
Trần Ý An phì cười, cô nghĩ, Hoắc Thanh Lan của hôm nay đúng là rất chói mắt.
Tuy chỉ ngồi trong góc, nhưng anh vẫn chiếm trọn ánh nhìn của cô.
"Đi khách sạn không ạ?" Trần Ý An hỏi anh.
"Em muốn đi?"
"Trả lời thật lòng ạ?" Trần Ý An nói, "Đương nhiên rồi."
Khi đó hai người đều hiểu ý đối phương, cũng có thể là Hoắc Thanh Lan biết suy nghĩ của Trần Ý An, cô luôn muốn giữ một giới hạn nào đó, cô nói đó là khoảng cách an toàn của mình, Hoắc Thanh Lan cũng tôn trọng, vì thế Hoắc Thanh Lan thuê dài hạn phòng tổng thống của khách sạn cao cấp năm sao kia rồi đưa thẻ phòng cho cô.
Trần Ý An cẩn thận cất giữ chiếc thẻ ấy, như một bí mật nhỏ nhỏ cất kỹ trong lòng.
Cô rất rất thích một người.
Nhưng khoảng cách giữa hai người rất xa rất xa.
Thế nhưng dường như anh cũng thích cô giống như cô thích anh.
Hoắc Thanh Lan cố ý để cô nghỉ ngơi vài hôm, Trần Ý An vòng tay qua cổ anh, hờn dỗi nhắc nhở anh: Sắp một tuần rồi đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!