Trần Ý An và Hoắc Thanh Lan ở luôn trong khách sạn ba ngày sau đó, hai người như đã ngầm hiểu với nhau, thời điểm quan trọng này tự đẩy bớt công việc đi.
Trần Ý An đơn giản là có được trải nghiệm quá tuyệt, nên cứ bám lấy Hoắc Thanh Lan đòi tiếp tục, Hoắc Thanh Lan lại nghĩ lâu dài, nên kiên quyết từ chối, lần đầu tuy không ưu tiên khoản sung sướng, nhưng cái cảm giác kỳ diệu đó khiến Trần Ý An bắt đầu thấy nghiện, nói thế nào nhỉ, sắc dục khiến người ta đánh mất lý trí mà.
Hoắc Thanh Lan không đi đâu, phòng tổng thống này rộng thênh thang, phòng ngủ và thư phòng đều trở thành khu vực hoạt động chung của hai người, Trần Ý An đăng nhập tài khoản làm việc mới phát hiện Hedy không gửi gì cho cô cả, hỏi cô ấy tiến độ thế nào, thì được biết mọi thứ đều đang thuận lợi tiến hành, xem ra đúng là Trần Ý An chẳng có gì để làm.
Rảnh rỗi sinh nông nổi, trong phòng lại có một Hoắc Thanh Lan, Trần Ý An bắt đầu nổi sắc tâm, cứ muốn làm gì đó.
Hoắc Thanh Lan ngồi ở ghế sofa, máy tính đặt trên bàn tròn, đang xem số liệu báo cáo, Trần Ý An cầm cốc nước đi qua đi lại, giả bộ vô tình đi đến cạnh Hoắc Thanh Lan, hoá ra là số liệu báo cáo của một dự án đầu tư thành phố, anh nhìn bảng số liệu đó hồi lâu, có vẻ đang đối chiếu và suy ngẫm tính toán.
Trần Ý An mặc đồ ngủ ngồi xuống đùi anh, Hoắc Thanh Lan đã sớm đoán được, ôm lấy eo cô, "Đừng nghịch, anh đang xem báo cáo."
"Anh cứ như Đường Tăng gặp Bạch Cốt Tinh ấy," Trần Ý An tựa vào ngực anh, tự điều chỉnh cho mình một tư thế thoải mái rồi mở video Trần Dục gửi qua, cô vẫn không muốn mình quá rảnh rỗi, sợ lúc quay lại làm việc phải mất thêm thời gian để thích nghi, "Anh cứ bận việc của anh đi."
Hoắc Thanh Lan ừ một tiếng, để mặc cô ngồi trong lòng, một tay vẫn lướt chuột đối chiếu số liệu.
Trần Ý An chỉnh âm lượng xuống nhỏ nhất, nhóm của Trần Dục chỉ có vài người, kiêm cả vận hành, quay phim cũng là đồng nghiệp trong tổ phụ trách, lúc trước Trần Ý An đã đưa định hướng nội dung cho bọn họ, mấy người Trần Dục chỉnh lại cho mượt mà hơn, lại càng chi tiết đầy đủ hơn, đúng là dân chuyên có khác, Trần Ý An biết về trend du lịch nhưng khả năng bắt nhịp truyền thông mới thì vẫn không nhạy bén bằng bọn họ, video tuy chỉ dài mấy phút, nhưng phương pháp truyền tải vô cùng sinh động và thú vị, bao quát đầy đủ các tiêu điểm của kế hoạch Băng thành.
Trần Dục gửi tin thoại, nói sẽ đăng video này trước, sau đó có thể sẽ có vài tài khoản khác làm nội dung chi tiết hơn, địa điểm check
-in lý tưởng, nơi nào có cảnh đẹp vân vân.
Trần Dục quả nhiên chuẩn bị chu đáo hơn cô rất nhiều, Trần Ý An bèn nhắn lại cứ làm như cậu ta đã sắp xếp, một ngày trước khi đăng gửi vào nhóm là được.
Trần Dục trả lời ok, nhưng ô nhập tin vẫn hiện đang gõ.
Trần Ý An đợi một lúc không thấy nhảy ra tin nhắn mới, bèn chuyển sang hòm thư công việc xem Hedy cập nhật tiến độ công việc, cô vừa mở thì thì wexin bật lên một tin thoại.
"Chị Ý An, cuối tuần chị có rảnh không? Em thấy cuối tuần có đoàn múa Trung Ương về biểu diễn, đoán là chị sẽ thích."
Còn tưởng chuyện công việc, mở ra lại là những lời này.
Hoắc Thanh Lan khẽ động, Trần Ý An bối rối không biết trả lời thế nào, trong lòng có một cảm giác rất kỳ lạ.
Hoắc Thanh Lan cũng không nói gì, vẫn im lặng xem báo cáo trước mặt mình, Trần Ý An nghĩ ngợi, cảm thấy việc này đã chạm đến một ranh giới khó nói nào đó.
"Cái đó, cuối tuần anh có rảnh không?" Trần Ý An hắng giọng, "Hình như có đoàn múa nào đó khá nổi tiếng biểu diễn."
"Anh không thích mấy thứ đó lắm, em muốn xem thì đi với bạn đi," Hoắc Thanh Lan tỏ ra rộng lượng, "Em không cần vì anh mà thay đổi mạng lưới xã giao của mình, giữ khoảng cách thế nào em tự kiểm soát."
Trần Ý An đương nhiên hiểu, nhưng cô lại cảm thấy Hoắc Thanh Lan có hơi không vui vì chuyện này, rồi lại nghĩ có khi là mình nghĩ nhiều thôi, thế là dứt khoát gác chuyện này sang một bên, trả lời một câu cái đó để tính sau, rồi tiếp tục nghiên cứu tài liệu.
Nhiệt độ phòng để ở mức vừa phải, hôm qua Trần Ý An ngủ muộn, sáng nay Hoắc Thanh Lan dậy cô cũng tỉnh, nên giờ bắt đầu buồn ngủ, trùng hợp Hoắc Thanh Lan phải về công ty một chuyến, Trần Ý An bèn bảo anh cứ đi đi, mình cũng tranh thủ ngủ bù một giấc.
Hoắc Thanh Lan đồng ý, nói có thể sẽ về muộn, Trần Ý An hiểu, sắp đến Tết rồi, ai cũng gấp rút chạy dự án.
Lúc này anh mới đi thay quần áo, rửa mặt bước ra thì thấy Trần Ý An đã trùm chăn ngủ mất, Hoắc Thanh Lan không khỏi nghĩ, đúng là tuổi trẻ, nói ngủ là ngủ ngay.
Nhưng thật ra Trần Ý An chưa ngủ, cô nghe tiếng bước chân của Hoắc Thanh Lan đi ra ngoài.
Cô đá tung chăn, cảm xúc lẫn lộn.
Theo lý mà nói, anh nghe được tin nhắn thoại của Trần Dục sẽ phải biểu hiện gì đó chứ, theo lý mà nói, lẽ ra phải ghen, hoặc chiếm hữu gì gì chứ.
Nhưng nghĩ lại cũng tốt, Trần Ý An không thích người quá chiếm hữu.
Tối qua cô ngủ không sâu, sợ mình có thói xấu gì đó bị lộ, con gái mà, những lúc thế này luôn để ý đủ thứ linh tinh. Hôm nay cô cũng đặt báo thức bốn tiếng, ba mươi sáu kế ngủ là thượng sách.
Hoắc Thanh Lan về công ty mở một cuộc họp ngắn gọn nhanh chóng, các kế hoạch đầu tư thành phố của tầng quản lý đều có chỗ cần sửa, liên quan đến những con số, anh vẫn muốn tự mình điều hành cuộc họp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!