Chương 38: (Vô Đề)

Cô còn hỏi được sao anh đến đây, Hoắc Thanh Lan buồn bực suốt cả quãng đường, trước đây rõ ràng chỉ cần là ban ngày, Trần Ý An có thời gian là sẽ trả lời tin nhắn của anh, vậy mà hôm nay lặn tăm từ chiều đến tối, Hoắc Thanh Lan vốn đã nhắn tin báo với cô chuyến bay chiều nay của mình, nhưng mãi không thấy người này trả lời, hỏi Henry thì biết công việc đã xong, còn sắp xếp thêm ba ngày hoạt động tự do cho bọn họ.

(*) chương trước là 2, chương này lại thành 3 hổng biết có phải tác giả nhầm không, mà thôi Bát cứ để nguyên như bản Trung vì không biết nên để đồng loạt 2 hay 3, mọi người tự hiểu nha hị hị

Henry còn gửi cả số phòng và vị trí khách sạn của mấy người bọn họ.

Vậy nên khi Hoắc Thanh Lan đến nơi, nhìn một cái là biết ngay nguyên nhân.

"Uống thuốc chưa?" Hoắc Thanh Lan hỏi cô.

Trần Ý An mơ màng lại muốn về giường ngủ tiếp, "Chưa, em uống ít nước ấm rồi, đổ mồ hôi được là sẽ ổn thôi…"

Hoắc Thanh Lan không biết cô sốt bao nhiêu độ rồi, nhưng nhìn tình trạng này, xem ra không uống thuốc là không ổn.

Anh dựng vali ở một góc, cầm thẻ phòng trên bàn của cô, "Anh đi mua thuốc cho em."

"Vâng…" Trần Ý An lại nằm xuống giường, cơ thể khó chịu đến mức đầu óc cũng mất hết khả năng suy nghĩ, cô chỉ muốn ngủ.

Hoắc Thanh Lan xuống dưới tìm hiệu thuốc gần nhất, mua một cái nhiệt kế điện tử, thuốc hạ sốt và thuốc cảm, xong xuôi thì quay lại, cắm nước nóng, Trần Ý An ngủ trên giường không có động tĩnh.

Hoắc Thanh Lan đo nhiệt độ trên trán cô, 38.6.

Hầy, phải uống thuốc rồi.

"Trần Ý An, dậy uống thuốc." Hoắc Thanh Lan pha gói thuốc cảm vào nước, bóc một viên hạ sốt đưa cho cô.

Trần Ý An lại mơ màng ngồi dậy, uống xong thì nằm vật về.

Cô thì thào hỏi anh, "Thế còn anh…"

"Anh trông em." Hoắc Thanh Lan kéo chăn cho cô, "Ngủ đi."

"Vâng…"

Trần Ý An yếu ớt đáp lại, mí mắt sụp xuống, trong cái đầu mệt rã rời, cô lờ mờ nhận ra Hoắc Thanh Lan đến rồi… Nhưng nhiều hơn thì cô không nghĩ nổi, chỉ muốn ngủ, tóc bị mồ hôi làm ướt dính lên mặt, hơi khó chịu nhưng ngược lại cô thấy rất yên tâm, như có một giọng nói trong đầu bảo với cô, ngủ dậy là sẽ nhìn thấy Hoắc Thanh Lan.

Trần Ý An ngủ một giấc, tỉnh lại thì không biết đã mấy giờ, phòng kéo rèm kín mít, chỉ bật một bóng đèn ngủ, ánh sáng lờ mờ, cô thấy Hoắc Thanh Lan mặc nguyên quần áo tựa lưng vào sofa, hình như đang ngủ, nhưng Trần Ý An không chắc anh có đang ngủ hay không, cô chống tay ngồi dậy nhìn anh, áo khoác được anh vắt bên cạnh, mắt nhắm lại, Trần Ý An thấy dễ chịu hơn nhiều rồi, dù sao cô còn trẻ, đề kháng tốt, uống thuốc rồi ngủ một giấc là đỡ, lúc này cô mới thật sự ý thức được, Hoắc Thanh Lan đã đến.

Rõ ràng lúc trước hình như cô xem trạng thái thấy anh vẫn còn đi công tác ở Singapore, sang Băng thành này cũng đâu có chuyến bay thẳng, có lẽ phải quá cảnh.

Trần Ý An nhớ lại lúc trước nói với anh sẽ đi Băng thành, anh chỉ trả lời một câu biết rồi, khi đó tuy Trần Ý An không hỏi thêm, nhưng trong lòng luôn có một trực giác, mách bảo rằng Hoắc Thanh Lan sẽ đến.

Quả nhiên anh đến rồi.

Trần Ý An đang nhìn thì Hoắc Thanh Lan như cảm nhận được mở mắt nhìn sang, phản ứng đầu tiên là tìm nhiệt kế để trên bàn, rồi đưa lên trán cô đo nhiệt độ.

36.8.

Hết sốt rồi.

"Đỡ hơn chưa?" Giọng Hoắc Thanh Lan hơi khàn, "Ăn gì không?"

"Em đỡ nhiều rồi, mà chưa đói," Trần Ý An nhìn dáng vẻ mệt mỏi của Hoắc Thanh Lan thì không khỏi đau lòng, "Hay anh ngủ một lát đi."

"Ừ, lát nữa." Hoắc Thanh Lan hỏi cô, "Không đói thật?"

"Không phải quá đói…" Giường của Trần Ý An là loại kingsize, cô vén bên kia chăn lên, "Anh nằm tạm nhé?"

Hoắc Thanh Lan lại ừ một tiếng, có vẻ hơi mệt, anh vặn một chai nước đưa cô, rồi mở một chai khác cho mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!