Nhưng câu này nghe sến quá, gửi đi cứ ngại thế nào.
Cô chọc chọc màn hình, cuối cùng bảo anh nhớ ngủ sớm.
Hoắc Thanh Lan nói được, lại nói anh vẫn còn một buổi họp qua điện thoại với bên nước ngoài, bảo cô mau đi ngủ.
Trần Ý An gửi một cái sticker mèo chúc ngủ ngon, rồi đặt điện thoại xuống, nhắm mắt lại.
Bỗng nhiên nhớ tới ngày đó hai người ăn trong nhà hàng món Nhật.
Nhẹ nhàng bình yên, nhưng nghĩ tới vẫn thấy râm ran trong lồng ngực.
Chiều thứ sáu, máy bay từ Yên Kinh bay thẳng đến Băng thành.
Khách sạn họ vào ở chính là nơi tổ chức tiệc thương vụ vào buổi tối cùng ngày.
Lần này đi cùng còn có COO và CSO của Kenton Trip, giám đốc vận hành và giám đốc chiến lược.
Phía chính quyền địa phương cực kỳ nhiệt tình hiếu khách, không hổ là Đông Bắc, đồ ăn bày biện phong phú, đủ các loại đặc sản và quà tặng, bọn họ tỏ thái độ rất thẳng thắn và bộc trực, đó là nhất định sẽ phối hợp làm việc, một trăm phần trăm kiên định, làm thật tốt kế hoạch marketing lần này, quảng bá văn hoá của thành phố ra bên ngoài.
Có lẽ đây chính là ưu thế gen trời sinh của người Đông Bắc, các lãnh đạo nói chuyện đều rất ngắn gọn, bầu không khí ở hiện trường vô cùng thoải mái tự nhiên, nhân viên đã chuẩn bị kỹ càng, giới thiệu về tài nguyên dụ lịch, tài nguyên văn hoá của Băng thành, còn có quy hoạch đặc biệt bọn họ có thể dành cho kế hoạch marketing lần này, nói Băng thành sẽ long trọng tổ chức lễ hội khắc điêu lễ hội ẩm thực nước ngoài, hội chợ đặc sản ẩm thực địa phương, chính sách ưu đãi du lịch, hậu mãi… Thái độ này không chỉ nói là tốt được nữa, thậm chí đến Henry cũng cảm thấy kế hoạch lần này rất có không gian phát huy.
COO với CSO đi cùng lần này đều còn rất trẻ, có lẽ không hơn Hoắc Thanh Lan bao nhiêu, hai người bọn họ phối hợp với nhau, trình bày bằng số liệu, rồi nói trước mắt Kenton Trip có thể đầu tư bao nhiêu cho kế hoạch này.
Trần Ý An nghe một hồi, nhỏ giọng hỏi Henry, "Nói vậy nghĩa là…"
"Ừ, ý tưởng của em rất tuyệt," Henry nói, "Hiệp hội đầu tư của công ty cảm thấy khả thi, hẳn là sau buổi tiệc tối hôm nay sẽ ký hợp đồng chính thức, giai đoạn quảng bá kêu gọi đầu tư sau đó xem ra sẽ không còn vấn đề gì lớn. Thái độ của phía Băng thành quá tốt, chủ yếu là nhờ sự tích cực của chính quyền địa phương, ở một mức độ nào đó sẽ giảm bớt cho chúng ta rất nhiều áp lực."
Ba ngày tiếp theo, người bên chính quyền dẫn họ đi khảo sát thực địa, Băng thành đã có tuyết rơi từ lâu, trên một bãi đất siêu rộng, rất nhiều nghệ nhân đứng tạc băng, từng khối băng trong suốt, lớn nhỏ xếp chồng lên nhau, các nghệ nhân cầm dao khắc cẩn thận tạo hình.
Đến Hedy cũng phải chửi thề một câu, "Dân bản địa như tôi còn chưa từng thấy khung cảnh hoành tráng thế đâu, nhiều thế này…"
Cán bộ đi cùng giới thiệu thêm:
"Rồi thì ở ngay chỗ này, bọn tôi định sẽ dựng một con phố ẩm thực, dù sao chúng tôi đều là người thực dụng, cứ đánh thẳng vào rẻ và ngon là xong, khách đến chơi đều được ăn thả ga, đồ ăn Đông Bắc các loại đều chỉ có một mục đích là ăn để no, lê đông lạnh, hồng đông lạnh, mứt trái cây vân vân đều đảm bảo có đủ… Bước đầu chúng tôi dự tính con phố này có thể sẽ đặt hai trăm gian hàng," Anh ta nói bằng giọng sang sảng, "Rồi thì đặc sản Diên Cát này kia, phong thổ nhân tình…"
Ba ngày đó, người này trở thành cuốn hướng dẫn du lịch sống theo sát bọn họ, dọc đường đi sang sảng không ngừng, còn gặp những người bán hàng nhiệt tình hiếu khách, bọn họ vừa khảo sát vừa trải nghiệm, kết quả no căng bụng suốt ba ngày, nào là bún dưa chua hầm thịt, thịt chiên giòn, địa tam tiên(*), bánh thịt chiên, các loại từ thịt, nào là lạp xưởng, bánh nhân đậu, gà xông khói, gà đông lạnh, hồng đông lạnh, các loại đông lạnh…
(*) một món ăn Trung Quốc được làm từ khoai tây, cà tím và ớt chuông xào
Một bàn lớn, lượng đồ ăn đã hoàn toàn khiến Max và Trần Ý An hoảng sợ, lúc tính tiền lại càng hoảng sợ hơn, năm món mà chưa đến hai trăm, ông chủ còn tặng thêm mấy món nguội.
"Má ơi," Trần Ý An no không chịu nổi, "Marketing bữa ăn này là đủ rồi, quá đỉnh."
Hedy cũng ôm bụng ợ một cái, "Chắc chắn được, ở đây ngoài thời tiết ra thì cần gì có đó, quan trọng là giá rẻ như cho."
"Chị, bị nhiễm khẩu âm địa phương rồi…"
"Chị vốn là người địa phương mà…"
Thế là cả nhóm cười không ngừng được.
Max nói, "Rất đáng mong đợi, vấn đề nhiệt độ thì cố gắng khắc phục vậy, đến lúc đó chúng ta nhấn mạnh nhiều lần, dặn mọi người mang quần áo chống lạnh theo, chủ yếu là người miền Nam có lẽ sẽ không biết cái lạnh ở phương Bắc rốt cuộc lạnh đến đâu…"
"Vâng ạ." Trần Ý An lặng lẽ ghi nhớ.
Max lại hạ giọng nói, "Người Đông Bắc còn cao to nữa chứ, dễ hút du khách trẻ…"
"Anh tổ chức chương trình hẹn hò luôn đi," Hedy nói, "Khéo lại đạt được hiệu quả cao ấy chứ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!