Chương 33: (Vô Đề)

Trần Ý An lại bắt đầu chuỗi ngày đêm bận rộn quay cuồng, cặm cụi chỉnh lý số liệu giai đoạn chuẩn bị, khảo sát bối cảnh, nhờ có kinh nghiệm lần trước, lần này cô chuẩn bị kỹ càng hơn rất nhiều, dồn sức chuẩn bị cho chuyến công tác Đông Bắc sẽ được phê duyệt trong mấy ngày nữa.

Sau khi mọi người bàn bạc, đã quyết định thành phố nhắm đến lần này là Băng thành(*), cũng xem như thủ phủ của tỉnh, trong quá trình thảo luận, bọn họ chủ yếu cân nhắc đến yếu tố giao thông thuận tiện, giảm thiểu phức tạp cho đồng nghiệp bên bộ phận Mua vé.

(*) tên khác của thành phố Cáp Nhĩ Tân thuộc tỉnh Hắc Long Giang, nằm ở phía Đông Bắc của Trung Quốc

Thành phố đã tạm chốt xong, nhưng kết quả phê duyệt công tác phải chờ thêm vài ngày nữa, vì còn phải chờ phía sở văn hoá du lịch của thành phố gửi kế hoạch tổ chức, nhưng ngay từ giai đoạn lập nhóm làm việc, nhóm chat đã rất nhộn nhịp, chủ đề chủ yếu là về cái lạnh mùa đông ở Đông Bắc, nơi này mỗi khi vào đông chính là mùa ế ẩm nhất, thậm chí khách đã bắt đầu thưa dần từ lúc vào thu, nghe nói phía chính quyền địa phương từng liên hệ vài nền tảng khác muốn làm marketing quảng bá, nhưng khó ở chỗ, so với các thành phố biển ấm áp dễ sống ở miền Nam, thì sức cạnh tranh của bọn họ quá yếu.

Cho nên lần này Kenton Trip chủ động hợp tác, cán bộ địa phương cực kỳ nhiệt tình, rất phối hợp, nhưng cũng vì liên tiếp rơi vào tình trạng ế ẩm nhiều năm, kế hoạch quảng bá kêu gọi đầu tư không dễ làm, bọn họ không đặt nhiều niềm tin, cảm thấy lần thử nghiệm này quá táo báo, thời điểm đã là mùa đông rồi, còn muốn làm marketing cho một thành phố tận cùng của phương Bắc.

Áp lực của Trần Ý An đúng là rất lớn, dù sao bao nhiêu bài học thất bại đặt ở đó, nhưng cô cũng thấy được hy vọng, thậm chí là tiềm năng lớn hơn.

Kỳ thực Henry có do dự, anh ta đã hỏi Trần Ý An mấy lần vì sao lại chọn Băng thành.

Dù sao đây là chuyện của cả một công ty, liên luỵ đến rất nhiều bộ phận, không thể vì một quyết định nhất thời của cô mà ảnh đến hưởng lợi ích toàn thể.

Chẳng qua anh ta lại nói, người làm được việc, nhất định sẽ làm đến nơi đến chốn.

Henry cũng không thuộc tầng quản lý cấp cao, anh ta không rành chiến thuật dùng người, nhưng với cương vị kỹ thuật – thị trường của mình, anh ta biết kiểu người nào thì phù hợp, và rõ ràng là với Trần Ý An cũng như vậy.

Cô có lối tư duy linh hoạt, còn có thể theo dõi số liệu sát sao, bình thường những thực tập sinh khác có khi đến lúc chuyển chính thức vài tháng vẫn chưa làm được kỹ càng như cô.

Ngoài ra có một điều quan trọng nhất, đó là cô thật lòng yêu thích ngành nghề này, yêu thích công việc này.

Vì tất cả những lý do đó, Hedy và Max mới dám thả tay để cho cô làm, bọn họ chỉ phụ trách theo dõi các thông số cuối và từng nút quan trọng của kế hoạch, dù sao trong một tháng tổ bọn họ không chỉ có một dự án.

Còn phải hoàn thành song song các kế hoạch cấp hai khác, giao phần chuẩn bị bước đầu của dự án Băng thành cho Trần Ý An, mọi người đều yên tâm.

Sau một tuần làm việc không ngừng nghỉ, cuối tuần Hoắc Thanh Lan cố tình gọi điện hẹn cô ra ngoài, Trần Ý An ngủ một mạch đến chiều mới dậy, Trần Ý An tắm rửa, gội đầu xong rồi thay đồ đi xuống.

"Hôm qua mấy giờ đi ngủ?" Hoắc Thanh Lan gửi tin nhắn cho cô vào lúc tám giờ sáng, lúc đó cô không trả lời ngay, thứ bảy mà, anh đoán cô ngủ nướng nên không gọi.

"Hơi muộn." Trần Ý An không hiểu sao lại hơi chột dạ, rõ ràng đều đã là người lớn rồi, thức khuya cũng là quyền tự do mà.

"Quá hai giờ không?"

"Có." Trần Ý An càng chột dạ hơn, cô cài dây an toàn, muốn nói lảng sang chuyện khác, "Đi đâu thế ạ?"

"Công việc mà, làm mãi chẳng xong," Hoắc Thanh Lan đã sớm chai lì với mấy chuyện này, "Lúc cần nghỉ ngơi thì nên nghỉ ngơi."

"Dạo này anh đang bận gì thế?" Mấy hôm nay cô hoàn toàn không có thời gian chú ý đến Hoắc Thanh Lan, trước đây cô hay lướt trên diễn đàn xem CEO mỗi ngày họp mấy buổi, đi đâu công tác, giờ thì sự chú ý của cô chỉ còn là ngẩng đầu xem anh có trong văn phòng không, mức độ quan tâm đúng là giảm hẳn.

"Ồ, anh còn tưởng gần đây em không để ý đến anh cơ." Hoắc Thanh Lan cố tình nói.

"Công việc là công việc, tình cảm là tình cảm mà," Trần Ý An trả lời, "Anh không thể mở cửa sau cho em, em cũng không thể để tình cảm ảnh hưởng đến công việc."

Hoắc Thanh Lan thấy cô như vậy rất tốt.

Bất kể với tư cách người yêu hay ở một khía cạnh nào khác — Tư duy luôn rõ ràng, không lẫn lộn đầu đuôi.

Bình tĩnh mà xem xét, bản thân Hoắc Thanh Lan cũng phân định rất rạch ròi giữa công việc và tình cảm, anh không thích hai thứ này bị trộn lẫn vào nhau.

"Gần đây làm mấy dự án đầu tư thành phố ở tầng quyết sách, đi công tác rất nhiều."

"Nhiều là bao nhiêu?"

"Là sáng bay đi Hồng Kông, chiều bay Hàng Châu, tối về Yên Kinh." Hoắc Thanh Lan nói, "Liền tục như vậy ba ngày."

"Không thấy anh nói tiếng nào với em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!