Trần Ý An rơi vào trạng thái bồn chồn. Nói chính xác hơn, là bắt đầu từ lúc lên nhà, cô đã bị cái cảm giác bồn chồn khó nhịn này quấn lấy.
Cô nhìn đồng hồ, đã gần mười hai giờ.
Cô tính toán thời gian đoán xem lúc nào Hoắc Thanh Lan về đến nhà, trong lòng có cả đống lời muốn nói, nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu.
Lại đợi thêm mười lăm phút, đoán chắc anh về đến nhà rồi, bèn thử gửi cho anh một cái emoji.
Hoắc Thanh Lan trả lời rất nhanh, hỏi cô làm sao thế.
Trần Ý An nằm trên giường suýt thì xoắn người lại thành que bim bim xoắn, khoé môi cong lên không ép xuống nổi, cô gõ rồi xoá, cẩn thận lựa chọn dùng từ: Cho nên, bây giờ tính là?
Hoắc Thanh Lan không thích đánh chữ biểu đạt tình cảm, anh không trả lời, chỉ hỏi cô mai là cuối tuần có kế hoạch gì không.
Trần Ý An nói cô vẫn chưa biết.
Hoắc Thanh Lan nhớ lại chuyến hồ Trân Châu lần trước bị anh xen ngang, bèn hỏi cô có muốn đi hồ Trân Châu nữa không.
Trong lòng Trần Ý An có hơi hụt hẫng.
Cô nói được, rồi chúc anh ngủ ngon.
Hoắc Thanh Lan đáp ngày mai gặp.
Cứ thế kết thúc cuộc trò chuyện mà cô mong chờ.
Trần Ý An đặt điện thoại xuống, nhìn trần nhà, hít sâu một hơi.
Cảm giác ấy thật ra là: Đây hẳn là một mối quan hệ tốt, nhưng cô sẽ chẳng nắm được bao nhiêu quyền chủ động.
Trước khi ngủ, Trần Ý An thử giả tưởng một hồi, cô rất thích tìm kiếm nguyên nhân, vậy nguyên nhân nhất định là, hiện tại cô quá bình thường, không có gì nổi bật, công việc còn chưa ổn định, trong tay cũng không có lá bài chưa lật nào.
Nếu bây giờ cô được thăng chức đến cấp bậc bằng Henry, thì cô nhất định sẽ nghĩ: Chia tay thì chia tay.
Sao mà còn chưa chính thức bên nhau đã nghĩ đến chia tay rồi…
Trần Ý An đặt báo thức, trở mình một cái, thầm nghĩ, ừ, yêu đương là chuyện của yêu đương, công việc vẫn phải xếp hàng đầu.
Đó mới là chỗ dựa chân chính của đời người.
Sáng hôm sau, Trần Ý An dậy khá sớm, cũng không cố sức ăn diện chải chuốt gì, dù sao với leo núi đi bộ thì thoải mái vẫn là quan trọng nhất.
Hôm qua Hoắc Thanh Lan nói tám giờ sáng thì phải chuẩn chỉnh tám giờ.
Trần Ý An không biết những người khác có buổi hẹn đầu tiên sau khi tỏ tình thành công sẽ như thế nào, dù sao thì cô định cứ cư xử như bình thường, thế là lưng đeo ba lô ngồi vào xe, vẫn là dáng vẻ vui tươi hớn hở kia, "Chào buổi sáng ạ."
"Chào buổi sáng." Hoắc Thanh Lan biết cô chưa ăn sáng, nên đã đặt sẵn bữa sáng ở ghế phụ.
Trần Ý An cũng không khách sáo.
"Anh không thích gõ chữ để nói chuyện quan trọng, chữ nghĩa lúc nào cũng có thể đẹp đẽ hơn thực tế, nhưng nói chuyện trực diện sẽ cảm nhận được rõ thái độ của đối phương hơn," Hoắc Thanh Lan không quên lời hôm qua cô nói trước khi ngủ, "Vậy em nghĩ em đã đủ hiểu anh chưa?"
"Dạ? Hiểu gì cơ ạ?" Trần Ý An gặm sandwich hỏi anh, "Chắc là chưa hiểu lắm đâu."
"Hiểu đến một mức độ nhất định để có thể bắt đầu một mối quan hệ là được," Hoắc Thanh Lan nói, "Những thứ khác thì phải từ từ tìm hiểu và dung hợp trong quá trình bên nhau."
"Vậy thì đủ rồi…" Trần Ý An ăn một miếng cơm lại uống một ngụm sữa đậu nành, bình tĩnh mà xem xét, thì với mức độ hiểu hiểu biết hiện tại của cô, Hoắc Thanh Lan có cảm xúc ổn định, có học thức, là người từng trải, với cô vậy là đã quá đủ rồi, "Ừm… còn lại thì từ từ hiểu thêm."
"Nếu em cũng thấy không có vấn đề gì," Hoắc Thanh Lan hắng giọng, "Vậy có lẽ chúng ta nên xác nhận mối quan hệ rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!