Chương 23: (Vô Đề)

Trần Ý An lúc này thật sự không có thời gian cũng chẳng có sức mà ngồi đoán xem thái độ hôm đó Hoắc Thanh Lan rốt cuộc có ý gì, cô sắp xếp lại những việc cần làm, mỗi ngày đều nghiêm khắc dựa theo đúng kế hoạch đó mà làm, cô vẫn tăng ca đến mười một rưỡi, chỉ là lần này khi cô bận rộn xong, phòng làm việc của Hoắc Thanh Lan đã tắt đèn từ lâu, Trần Ý An nghĩ vậy cũng tốt, cô đỡ phải suy nghĩ lung tung, nếu không cứ mười một rưỡi ngẩng đầu nhìn thấy anh, lòng cô lại sinh ra mấy thứ mong chờ kỳ lạ.

Kế hoạch marketing của Trần Ý An tiến triển khá thuận lợi, bên quảng cáo đã chốt được chủ đề, đi theo con đường văn nghệ, lãng mạn, tập trung vào những nhóm nhỏ thị hiếu, quyết định xong những blogger có lượng theo dõi ổn định trên các nền tảng để hợp tác, căn cứ theo phong cách riêng của từng blogger để quay video quảng bá.

Cô vừa chạy qua chạy lại mấy đầu, vừa không quên nghe thêm ý kiến của Hedy và Max, hai người họ đều rất tin tưởng cô.

Tám giờ tối thứ sáu, Hedy có hẹn, Max thì tan làm đi đón vợ, Trần Ý An cũng không còn nhiều việc cần xử lý, thế là dứt khoát đeo tai nghe rồi mở cửa sổ soạn văn bản. Một tháng ở Kenton Trip là quãng thời gian đặc biệt nhất trong đời cô, cô vốn đã mê du lịch, thi thoảng sẽ đăng vài tấm ảnh du lịch lên Weibo, chỉ là khi ấy vừa không có thời gian lại không đủ kiên trì, chưa từng viết một cái chia sẻ kinh nghiệm du lịch nào cho ra hồn.

Buổi nói chuyện với Hoắc Thanh Lan hôm đó đã mang đến cảm hứng rất lớn cho cô, cô đăng ký một tài khoản Weibo mới, tính toán sẽ chia sẻ kinh nghiệm du lịch, đăng những bộ ảnh phong cảnh của một vài thành phố mình từng đi qua.

Đã nói là làm, cô tìm lại bản đồ mình chuẩn bị ngày hôm đó, dựa vào tuyến đường này soạn ra một bản chia sẻ kinh nghiệm chi tiết đầy đủ từ A đến Z, chỉnh sửa xong mấy tấm ảnh, rà lại một lượt không có vấn đề gì mới bấm đăng.

ID weibo là Nhật ký du lịch của Trần –.

(*) Chỗ này nguyên văn tác giả để hai dấu gạch ngang chắc kiểu giấu tên í

Trần Ý An vừa nghe nhạc vừa gõ chữ, bỗng nhiên có người vỗ nhẹ lên vai, cô giật mình tháo tai nghe, đóng cửa sổ soạn thảo văn bản, quay đầu nhìn thấy là Bella thì không khỏi khẽ thở ra, "Sao thế?"

Bella kéo ghế của Hedy qua ngồi xuống, "Cậu có đang bận không?"

"Không bận," Trần Ý An niềm nở đáp, "Có chuyện gì sao?"

"Linda bận quá, có mấy chỗ mình không chắc lắm, có thể hỏi cậu không?" Bella nhìn như cô bé nhân viên thực tập hiền lành, lúc nói chuyện còn không dám nhìn thẳng vào mắt cô, cũng đúng, tổ của Linda toàn là nhân viên lâu năm, chẳng ai muốn tốn thời gian dẫn dắt cho một nhân viên thực tập.

"Được chứ." Trần Ý An thật lòng muốn giúp, "Cậu hỏi đi."

"Tổ bọn mình phụ trách dự án marketing cho thành phố Tô Châu, hiện tại mình vẫn chưa nắm được trọng điểm và cách làm, có thể tham khảo kế hoạch bên Thanh Đảo các cậu không?"

"Chắc là không tham khảo được đâu," Trần Ý An nói. "Phong cách và định vị của hai thành phố khác nhau hoàn toàn, Tô Châu chắc chắn là thiên về kiến trúc và cảnh vườn, hợp làm theo cách truyền thống hơn. Thanh Đảo thì ít địa điểm du lịch về lịch sử, chênh lệch rất lớn."

"Vậy cậu có sổ ghi chép gì đó… mình mượn tham khảo xíu được không?"

"Ờm, tổ bên cậu không đi hội chợ thương mại của thành phố à?"

"Có chứ, nhưng mà cũng chỉ có lãnh đạo phát biểu, ăn uống, tham quan, hết rồi."

Bella nói thế.

Thực tế buổi hội chợ thương mại mà Trần Ý An tham gia cũng giống như vậy, lãnh đạo phát biểu, ăn uống, tham quan. Trong đó các bên đối tác sẽ đến phát các tài liệu hợp tác, mà Trần Ý An luôn nắm bắt từng cơ hội, nhớ kỹ từng điểm quan trọng, ghi lại những chính sách mà thành phố đang hỗ trợ…

Những thứ đó Bella đều không ghi lại.

"Khách sạn thì sao?" Trần Ý An cố gắng giúp gì đó, "Cậu đã sàng lọc các khách sạn chưa?"

"Vẫn mấy đối tác cũ, không thêm khách sạn mới vì sợ rủi ro." Bella do dự nói, "Có mấy khách sạn mới chấp nhận đưa ra ưu đãi, nhưng vì chưa hợp tác lần nào nên đã từ chối."

"Là khách sạn E. Stella với Bác Mạn đúng không?"

"Sao cậu biết?"

"…" Trần Ý An im lặng.

Hai khách sạn ấy chính là những cái tên mà Hoắc Thanh Lan từng nhắc đến, tuy là khách sạn bình dân hơn nhưng đều nằm dưới trướng chuỗi khách sạn 5 sao cao cấp nào đó, sau này họ sẽ thông qua thử nghiệm ban đầu đưa dòng cao cấp vào thành phố, chọn hợp tác sớm với khách sạn mới có lợi, một là mở đường cho sau này, hai là khách sạn mới dễ nhận được ưu đãi.

Trước đây Trần Ý An còn chưa hiểu lối tư duy của Hoắc Thanh Lan, anh nói gặp cơ hội thì phải nắm lấy.

Khi đó Trần Ý An còn nghĩ, sao anh biết cơ hội sẽ đến chứ.

Cho đến bây giờ cô mới hiểu, cơ hội lúc nào cũng xuất hiện, chỉ là bạn có tận dụng được hết chúng hay không thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!