Chương 22: (Vô Đề)

Có những lúc, Trần Ý An thật sự không đoán được thái độ của Hoắc Thanh Lan rốt cuộc là thế nào, cô cũng mất dần cái can đảm ít ỏi ban đầu.

Cô lặng lẽ mở trang web của công ty, quả nhiên thấy được dự án cấp S do Hoắc Thanh Lan đứng đầu, đúng là một dự án lớn tính bằng những con số trên trời. Cô xem tiếp đến các mặt sau, trên trang web nội bộ còn rất nhiều mục về Hoắc Thanh Lan, những cuộc toạ đàm anh tham dự, vô số phiên bản ưu tú của anh.

Cô không có lý lịch hào nhoáng dài không xem hết giống anh, cũng không biết phải mất bao lâu nữa mới có thể đi đến vị trí cao được như anh.

Trần Ý An hơi ủ rũ, nhưng cô cũng không dám quá bận lòng, cô vẫn biết rõ cái gì nên làm cái gì không nên làm.

Thế là cô càng chuyên tâm vào công việc hơn, khi ở văn phòng vẫn vui tươi như cũ, chỉ là không còn dám nhiều lời với Hoắc Thanh Lan nữa, cô vẫn gửi bản sao cho anh, nhưng buổi tối thì sẽ rời đi sớm hơn mười phút.

Hoắc Thanh Lan đúng giờ tan làm, chiếc ghế kia đã trống trơn.

Lúc chấm công, anh thấy Trần Ý An đã rời công ty vào mười phút trước.

Thế là mấy ngày tiếp theo Hoắc Thanh Lan bắt đầu chú ý, anh phát hiện cứ tới mười một giờ là Trần Ý An lại lén lút nhìn về phía văn phòng của anh, hễ thấy anh tắt máy tính là cô lập tức thu dọn đồ rồi chuồn trước.

Hoắc Thanh Lan đã xác nhận xong — rõ là đang cố trốn anh đây mà.

Trốn cái gì chứ?

Hôm nay anh không tắt máy nữa, giả vờ đi phòng nước gọi điện, sau đó đi thẳng từ thang máy xuống hầm để xe rồi chờ sẵn trước cửa công ty.

Trần Ý An đâu biết Hoắc Thanh Lan muốn làm cái gì, cô ngó nghiêng trong văn phòng hồi lâu, đến mười một rưỡi, cô kết thúc công việc rồi thu dọn đồ ra về, nếu còn chần chừ nữa là chuyến cuối cùng không bắt được mất, nhưng lúc Trần Ý An đeo ba lô chạy ra, chuyến xe buýt cuối đã đi tới ngã tư.

Trần Ý An "khoan đã" một tiếng, đương nhiên tài xế sẽ không mở cửa ở ngã tư, cô thở dài thườn thượt, chợt nhìn thấy chiếc xe đen đỗ ngay bên cạnh.

Cô không thể giả vờ không nhìn thấy, vì Hoắc Thanh Lan đã hạ kính cửa sổ xe xuống, còn choài người mở sẵn cửa.

"Lên xe, đêm hôm khuya khoắt chạy lung tung cái gì," Hoắc Thanh Lan bổ sung, "Tiện đường."

"Hôm nay em không đói…"

"Đưa em về nhà."

Giữa trời đông, có lẽ cũng khó gọi taxi.

Trần Ý An cảm thấy không cần phải làm khó bản thân, bèn hít một hơi rồi khom người ngồi vào xe, tự thắt dây an toàn.

Suốt quãng đường, cô vừa căng thẳng vừa bất an, sợ mình lại xúc động lung tung, sợ một lời nói hay một hành động nhỏ của anh thôi cũng khiến cảm xúc của cô chao đảo.

— Cảm xúc đó quá mãnh liệt, mỗi lần Hoắc Thanh Lan đối tốt với cô, cô đều không nhịn được mà nghĩ nhiều, rồi lại sa vào những suy nghĩ lung tung, tình trạng này rất tệ, sẽ ảnh hưởng đến công việc mất.

Cho nên Trần Ý An rất đơn giản lựa chọn: Ba mươi sáu kế tẩu vi thượng sách.

(*) ý ẻm là phải trốn ảnh đó : D

Cũng may cả đoạn đường Hoắc Thanh Lan đều không nói gì, anh chỉ im lặng lái xe, hai mươi phút sau thì cho xe dừng ở đầu đường đi vào nhà cô.

"Đến rồi ạ." Trần Ý An chỉ muốn chạy trốn thật nhanh.

Hoắc Thanh Lan không mở khóa cửa xe, anh nhìn cô đã quay lưng muốn mở cửa, "Em đang trốn tránh tôi."

Trần Ý An ngoài cười nhưng trong không cười, "Muốn về ngủ ạ."

Hoắc Thanh Lan im lặng nhìn cô.

Trần Ý An cười ha ha, nói cái gì mà buồn ngủ rồi mệt rồi, mai sẽ giúp anh mua cà phê.

Đèn xe bật sáng, anh nhìn ánh mắt trốn tránh của cô, nghĩ kế hoạch Thanh Đảo của cô sắp kết thúc, cô sắp bước vào bài kiểm tra sát hạch — áp lực đúng là không nhỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!