Trần Ý An bấm gọi đi, thật ra cô cũng không trông mong Hoắc Thanh Lan sẽ đến tận đây giúp, cô chỉ muốn hỏi anh cách giải quyết.
Anh zai đồ hiệu bày ra dáng vẻ nhà giàu mới nổi, mặt vênh tận trời, chỉ thiếu chưa viết dòng chữ "Để anh xem con oắt như mi làm được trò trống gì" lên đó.
Trần Ý An cũng không chịu yếu thế trừng lại: Ai sợ ai chứ.
Anh zai đồ hiệu hừ lạnh một tiếng quay đi, đến cái bóng lưng cũng lộ vẻ vui sướng khi người khác gặp hoạ đáng ghét.
Hoắc Thanh Lan từ trong phòng khám đi ra, điện thoại trong túi quần rung lên, anh lấy ra xem, là số lạ, bèn bấm từ chối nghe.
Nhưng dãy số lạ này lại gọi tới lần nữa.
Hoắc Thanh Lan khẽ nhíu mày, tưởng là quảng cáo bảo hiểm gì đó, anh bắt đầu hơi mất kiên nhẫn, bấm nghe, lại nghe được giọng nói quen thuộc truyền đến, còn thấy cả bóng dáng quen thuộc đứng ngoài hành lang.
Hoắc Thanh Lan đi đến trước mặt cô, "Tôi không lưu số của em."
"Sao anh lại ở đây?" Trần Ý An sửng sốt không thôi, không ngờ Hoắc Thanh Lan lại có mặt ở đây.
Chẳng lẽ trùng hợp hôm nay anh cũng có việc trong bệnh viện?
Nhìn có vẻ không giống người vừa vào phòng cấp cứu đi ra.
"Bạn." Hoắc Thanh Lan đáp ngắn gọn. "Em làm sao vậy?"
"Bạn em bị thương," Trần Ý An khẽ kéo tay áo anh, "Cái người mặc toàn đồ hiệu bên kia định kiếm chuyện lừa tiền em hay sao ấy, hình như bạn của bạn em với bạn anh ta xảy ra xô xát, mà camera trong quán đúng hôm nay lại hỏng thì phải."
Trần Ý An vừa dứt lời, anh zai hàng hiệu đã "Ê ê" đi tới, "Cô làm gì đó, lôi kéo người phe tôi à? Hoắc Thanh Lan ông đừng có mềm lòng với con oắt này –"
Hoắc Thanh Lan hất bàn tay thò tới của Tống Nhất Hàng về, lạnh lùng nhìn anh ta, "Câm miệng."
"Sao tôi phải câm miệng…" Tống Nhất Hàng phồng miệng muốn cãi lại, nhưng chuyện này đúng là còn cần nhờ Hoắc Thanh Lan giải quyết, anh ta lầm bà lầm bầm, rồi vỗ lên đầu Cố Tịnh Niên một cái, "Ông còn ngây ra đó làm gì? Mau đi chụp CT, kiểm tra hết một lượt cho tôi."
Cố Tịnh Niên đứng dậy, còn ngoái lại nhìn vào trong phòng, không biết là muốn tìm ai.
Thế là, cả hai đều đã hiểu vì sao đối phương xuất hiện ở đây.
Trần Ý An lúng túng đứng đó, không ngờ lại là cục diện này, cô gãi gãi mũi, không biết nên mở lời thế nào.
Cuối cùng vẫn là Hoắc Thanh Lan ra hiệu cho cô đi ra ngoài, "Không có gì nghiêm trọng, tính của tên Tống Nhất Hàng đó vẫn luôn xấu tệ như vậy, động cái là gào mồm lên, bạn em không sao đâu, trên người còn tiền không, không đủ thì tôi ứng trước cho."
"Đủ ạ, thật sự không sao chứ ạ?" Trần Ý An nghe anh nói vậy thì khẽ thở phào, lời nói hay tác phong làm việc của Hoắc Thanh Lan luôn rất đáng tin, anh đã nói không sao thì chính là không sao, nhưng Trần Ý An vẫn hơi lo.
"Không sao, lát nữa chỉ cần ghi lời khai đơn giản với bên cảnh sát là được," Vẻ mặt của Hoắc Thanh Lan rất bình tĩnh, anh không quá thích xen vào chuyện của người khác, nhưng vì là bạn của Trần Ý An nên vẫn nhắc khéo hai câu, "Quán bar đó có vấn đề về phòng cháy chữa cháy."
Trần Ý An gật đầu, "Cái đó em cũng chẳng xía vào được."
Hoắc Thanh Lan lại ừm một tiếng.
Câu chuyện đến đây có vẻ sắp phải kết thúc rồi.
Trần Ý An gượng gạo tìm chủ đề mới, "Bạn anh…"
"Không sao, tôi trả tiền viện phí thuốc thang cho cậu ấy rồi, kiểm tra qua rồi băng bó vết thương nữa là xong, không có vấn đề gì lớn." Hoắc Thanh Lan lại nói, "Sẽ không liên lụy đến người bạn kia của em."
Anh lặp lại hai lần, hẳn là không có vấn đề gì thật.
Trần Ý An ngồi xuống ghế dài, lại cảm ơn anh.
Hoắc Thanh Lan mua hai chai nước, mở một chai đưa cho cô rồi ngồi xuống bên cạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!