Trần Ý An nằm trong bồn tắm.
Dòng nước ấm áp, muối tắm hương chanh.
Chưa bao giờ cô thấy thoải mái đến thế.
Cô tựa vào thành bồn, cơ thể thả lỏng hoàn toàn, trong đầu lại rối như tơ vò, cô không nhớ rõ Hoắc Thanh Lan đã nói những gì, nhưng cô có thể nắm được vài thông tin quan trọng.
Anh độc thân, và dường như không phản đối việc bắt đầu một mối quan hệ.
Nhưng Trần Ý An hoàn toàn không thấy vui như trong tưởng tượng.
Bởi vì cô biết, người trưởng thành, nhất là khi đến độ tuổi của anh, sẽ không có những cảm xúc ngây ngô như thời còn là học sinh, tình cảm của người trưởng thành luôn pha tạp với đủ loại so sánh đánh giá theo tình hình khi đó.
Mà so với anh, cô chẳng có ưu thế hay cơ hội dành phần thắng nào.
Nghĩ vậy, trái tim Trần Ý An không khỏi thắt lại, trong lòng chua xót.
Trần Ý An không thích nghĩ ngợi lan man, đó cũng là thói quen cô rèn được từ hồi còn đi học, những đứa trẻ hiểu chuyện sớm, lớn lên trong hoàn cảnh gia đình bình thường như cô, biết quá rõ kiếm tiền khó nhọc thế nào, cho nên áp lực có lớn đến mấy cũng không thể trốn đi bar hay bay sang Paris cho bồ câu ăn, chỉ có thể ép bản thân ngủ sớm, đừng suy nghĩ linh tinh lãng phí thời gian.
Có những khoảng cách, không phải cứ nghĩ cứ nghĩ mãi là sẽ biến mất.
Tắm xong rồi đặt báo thức, sáng hôm sau đúng tám giờ, cô dậy vệ sinh cá nhân rồi xuống nhà hàng ăn sáng.
Cho nên lúc 8:30 Hoắc Thanh Lan đi xuống, đã thấy Trần Ý An ngồi bên cửa sổ.
Ánh nắng vừa đủ, nhưng lại giúp những cành cây khô bên ngoài cửa sổ sát đất tuy trông có vẻ xác xơ hiu quạnh lại không quá mức lạnh lẽo.
Cô vẫn mặc bộ đồ hôm qua, áo len cổ cao màu kem, quần jean, áo khoác dài vắt trên lưng ghế, cô trông có vẻ không khác gì với mọi khi, thậm chí có thể là vì ngủ ngon giấc nên sắc mặt khá tốt.
Cuộc trò chuyện tối qua — sau khi trở về nghỉ ngơi anh mới bắt đầu hơi do dự, anh đã nói nhiều hơn mức cần thiết, để lại rất nhiều khoảng trống để cô có thể lựa chọn, anh tin cô sẽ nghe hiểu, hoặc có thể cần thời gian lâu hơn để tiêu hoá, không sao cả, vậy anh sẽ tạm thời giữ chừng mực, họ không phải cấp trên cấp dưới trực tiếp của nhau, cũng không thuộc cùng một bộ phận, không cần lo sẽ vi phạm nội quy của công ty.
Nhưng điều anh không ngờ tới, là Trần Ý An chẳng nghĩ gì cả.
Nhìn như chuyện đó cũng không hề khiến cô bận lòng.
"Chào buổi sáng, Eric," Trần Ý An kéo chiếc ghế bên cạnh, "Nửa tiếng nữa là xuất phát ạ."
"Đã biết."
"Sếp thử món bí đỏ nướng mật ong đi, cả món xúc xích gà chiên kia nữa, ngon lắm." Trần Ý An hào hứng giới thiệu món ngon mình phát hiện được với anh, "Mì tương đen với mì sườn cũng ngon, đầu bếp làm tại chỗ luôn."
Hoắc Thanh Lan đáp một tiếng, rồi tự đi lấy vài món đơn giản.
Trần Ý An cũng đứng dậy đi theo, cầm khay lấy liền bảy tám hộp sữa chua.
"Mang về cho Hedy với Max, dù sao bọn họ cũng sắp dọn đồ ăn rồi, ăn không hết lãng phí lắm." Trần Ý An nhanh nhẹn bỏ vào túi của mình, rồi lấy máy tính bảng ra, hôm nay cô được phép đến muộn nửa tiếng, nhưng công việc thì vẫn phải làm, nhất là thời gian này đang có một đống việc được giao gấp cho cô.
Dáng vẻ cực kỳ bận rộn.
Thực ra cô có đang diễn hay không, Hoắc Thanh Lan nhìn là biết, dù sao cũng có rất nhiều thực tập sinh từng giả vờ bận rộn để lấy lòng sếp, dáng vẻ thì bận rộn nhưng cuối cùng lại chẳng làm được bao nhiêu việc.
Nhưng Hoắc Thanh Lan có thể cảm nhận được, Trần Ý An thật sự thích công việc này, không giống người khác vì công việc mới làm.
"Vì sao lại thích công việc này đến vậy?" Hoắc Thanh Lan hơi tò mò, cô có gì đó rất khác với những cô gái khác cùng tuổi của cô.
"Em nghĩ đi làm ấy mà, thì nên làm công việc liên quan đến chuyên ngành của mình, hoặc là làm công việc mình thích, cái trước không được rồi, vậy thì em làm cái mình thích," Trần Ý An nói, "Còn nguyên nhân… chắc là do chính em thôi."
"Không ngại thì kể nghe xem." Hoắc Thanh Lan bỗng hy vọng buổi sáng này có thể trôi chậm hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!