Hoắc Thanh Lan từ trong đi ra, trông thấy chiếc xe quen thuộc đỗ bên ngoài, thấy khuôn mặt của Trần Ý An cũng không ngạc nhiên, anh ngồi vào xe, cài dây an toàn, "Buổi tối đừng uống rượu."
"Vâng ạ." Trần Ý An gật đầu, "Tiệc tối lâu lắm sao ạ?"
"Theo quy trình thì chắc phải hơn mười giờ mới kết thúc, nếu em thấy không tiện về thì cứ nhận phòng ở lại, khách sạn đưa phiếu lưu trú rồi đúng không?"
Trần Ý An lại gật đầu, Hoắc Thanh Lan ừ một tiếng, tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi, nhìn có vẻ không khác gì với mọi ngày.
Trần Ý An chưa từng ở khách sạn năm sao.
Xe dừng, lập tức có nhân viên giữ cửa đón tiếp và giúp họ đỗ xe, còn nói sẽ đưa chìa khóa lên phòng của Hoắc Thanh Lan.
"Sếp thường đến đây ạ?" Trần Ý An đi theo sau Hoắc Thanh Lan, tò mò hỏi anh.
"Gần như là vậy."
"Sếp không về nhà ạ?"
"Phần lớn thời gian sẽ ở khách sạn."
"Vì sao?"
"Vì tiện."
Trần Ý An "ồ" một tiếng, nhân viên giúp họ bấm thang máy, Hoắc Thanh Lan nghĩ có lẽ cô không hiểu, nhưng những chuyện riêng tư thế này cũng không nhất định phải nói rõ ràng.
Hoắc Thanh Lan vốn tưởng người đi cùng mình hôm nay sẽ là Henry, Henry nói chuyện khéo léo, còn có thể giúp đỡ rượu, hơn nữa Henry là giám đốc bộ phận, thuận tiện cho việc giao tiếp với đối tác, lúc sau anh cũng có thể về ngủ bù một giấc, kết quả người đi cùng lại là thực tập sinh, thật ra anh đoán được Henry cố ý muốn cho Trần Ý An đi theo học hỏi, nhưng đây là bữa tiệc rượu, Hoắc Thanh Lan chắc chắn không thể bỏ cô một mình lại đây.
Được rồi, hôm qua về nhà đã thiếu ngủ sẵn, hôm nay xem ra cũng không ngủ bù lại được.
Hoắc Thanh Lan nâng tay bấm nút thang máy, "Tầng 60 có sảnh trên không, em đến đó làm thủ tục nhận phòng đi, chín giờ sáng mai lái xe đến công ty làm việc."
"Dạ? À vâng." Trần Ý An hỏi anh, "Thế tối nay sếp có phải uống rượu không ạ?"
"Chưa biết được, xem tình hình."
"Hôm nay là tiệc gì vậy ạ?"
"Tiệc của nhà đầu tư."
Trần Ý An gật đầu, vốn còn nghĩ hôm nay đến để lười biếng, nghe vậy thì xem ra không thể lười biếng rồi.
Cô có một ưu điểm, đó là luôn nắm bắt mọi cơ hội để học hỏi.
Cô nhớ lại lúc trước mình mở studio với Judy, hai cô gái trẻ non nớt không biết nói mấy lời khéo léo đưa đẩy, những buổi triển lãm văn hoá du lịch — thực chất là nơi tìm kiếm nhà đầu tư, hai người đều chẳng hiểu gì cả, bên cạnh có một anh chàng người Ấn nói chuyện đĩnh đạc, gì mà triển vọng, kế hoạch tương lai, lưu loát trôi chảy, sau này vì thời gian không thích hợp nên cô thậm chí còn không có cơ hội đến những nơi như thế học hỏi nữa.
Cho nên cô sẽ rút ra kinh nghiệm sau mỗi lần thất bại.
Chế độ thăng chức của Kenton Trip rất tốt, tuy cô mới chỉ là thực tập sinh.
Nhưng tương lai rộng mở có lẽ cũng cách không xa nữa.
Trần Ý An đến quầy lễ tân làm thủ tục nhận phòng, không hổ là khách sạn năm sao, một phòng giường lớn đã hơn hai nghìn tệ(*), tiền đặt cọc cũng là hai nghìn.
(*) 7-8tr
Phòng của cô ở tầng 73.
Trần Ý An cất thẻ phòng rồi đi lên, thật ra trong lòng vẫn khá là mong chờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!