Chương 12: (Vô Đề)

Ngày hôm nay mấy người bọn họ bận như con quay, ban đầu Trần Ý An còn ôm tâm thế đi "du xuân", kết quả mới qua nửa ngày đầu tiên đã không còn muốn nghĩ ngợi gì nữa.

Buổi tối cùng ngày, một nhà máy rượu nổi tiếng ở địa phương tổ chức triển lãm và tham quan, đương nhiên không tránh được phải nếm thử vài ngụm, đây cũng không tính là ép rượu, nếm một ngụm coi như thưởng thức, phía nhà máy biết bọn họ sẽ không uống nhiều, cho nên mỗi loại chỉ chuẩn bị một lượng rượu thử rất nhỏ.

Trần Ý An mới chạm môi một cái đã bị đắng đến mức le lưỡi.

Max giúp cô đỡ rượu, còn nói phải để lại một người lái xe.

Trần Ý An thở phào, hồi đi du học từng bị Judy kéo đi quán bar xả stress, nhưng chỗ đó ồn ào chết đi được, cô bèn ngồi im lặng ở đó uống hết chỗ rượu mà Judy gọi, đoạn sau thì gật gà ngủ luôn, Judy lúc này mới hốt hoảng nói đó là rượu mạnh.

Tối đó lại là tiệc xã giao, Trần Ý An vừa lắng tai nghe Hedy và Max trò chuyện xã giao với mọi người, vừa lựa chọn đồ ăn cho mình, cô nghe một lúc, phần lớn là mấy câu khách sáo, Hedy kín đáo đưa cô một miếng bánh mousse, khẽ gõ vào đĩa của cô một cái, "Đi ăn đi, không có gì quan trọng nữa đâu."

Trần Ý An vâng dạ gật đầu, nhưng vẫn để ý xem bọn họ có uống rượu không, để lát đưa người về.

Cô tìm một chỗ cạnh cửa sổ ngồi xuống ăn cơm, hải sản Thanh Đảo tươi ngon, cô mê nhất là hàu sống, thịt dày mà mềm, chấm dấm với gừng băm là ngon nhất.

Cô tập trung ăn một lát, rồi lại ngẩng đầu quét mắt một vòng.

Cách đó không xa, Hoắc Thanh Lan đang nói chuyện với mọi người, rôm rả nhộn nhịp, cô thấy anh uống mấy ly, xem ra hôm nay cô phải phải làm tài xế thật rồi.

Lấy điện thoại ra xem, hôm nay đã đi hơn hai mươi nghìn bước.

Nhưng Trần Ý An thấy mình còn trẻ nên từng này chưa là gì, cô chẳng mệt tí nào, còn thấy rất mới mẻ, cô lần lượt nhớ lại từng việc, lấy điện thoại ra tự tạo một file tài liệu rồi viết sắp xếp lịch trình, mỗi phút mỗi giây đều nhớ yêu cầu của Hoắc Thanh Lan, đồng bộ lên mạng nội bộ.

Chờ bữa tiệc kết thúc đã là hơn mười giờ đêm, lúc ra về, ông chủ còn đích thân ra tiễn khách, nói năm sau sẽ đầu tư mở một khách sạn năm sao mới, hy vọng đến lúc đó sẽ có cơ hội hợp tác.

Mấy câu xã giao qua lại mất thêm nửa tiếng nữa.

Trần Ý An cầm chìa khóa xe chờ xuất phát, đứng cạnh như một học sinh tiểu học ngoan ngoãn.

Hedy uống hơi nhiều, cô ấy nói công việc tiếp rượu bình thường đều là người bên bộ phận Tiêu thụ ra mặt, hoặc là Henry đi cùng, rượu do Henry uống, nhưng loại bia Thanh Đảo này rất nổi tiếng, ông chủ lại nhiệt tình hiếu khách, cô ấy là người Đông Bắc, tính cách hào sảng nên càng dễ bị cuốn theo, không thể trách cô ấy.

Max thì chỉ uống vài cốc bia, say rồi thì lành như cục đất, còn không quên nhắn tin cho vợ yêu ở nhà, "Vợ ơi giờ anh về khách sạn nè…"

Hoắc Thanh Lan ngồi ở ghế lái ghế phụ, mắt nhắm nghỉ ngơi.

Trần Ý An lái xe rất vững vàng, cô thấy Hedy sắp ngủ gật đến nơi, bèn đưa Hedy và Max về khách sạn trước, Hoắc Thanh Lan ở một khách sạn khác, cô cho xe vòng lại.

Đây là Thanh Đảo vào lúc mười một giờ đêm.

Thành phố ven biển luôn mang đến cho người ta một cảm giác khác biệt, thiên nhiên cũng toát ra vẻ lãng mạn, đường Hồng Kông Trung rất sầm uất, ngựa xe như nước, các trung tâm thương mại xung quanh đều sáng rực ánh đèn.

Trần Ý An lén nhìn sang, Hoắc Thanh Lan không ngủ.

Anh mở mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, tuy đã uống mấy cốc nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo, chỉ hơi nới lỏng cổ áo, dưới ánh sáng chập chờn, đường nét trên khuôn mặt anh càng thêm sắc bén.

"Cái đó," Trần Ý An e hèm một tiếng, "Lát nữa em đi mua thuốc giải rượu cho chị Hedy, sếp có cần không ạ?"

"Ibuprofen," Hoắc Thanh Lan không từ chối, "Sáng mai có thể tôi sẽ đau đầu."

"Vâng," Trần Ý An đáp, "À."

"Nói."

Trần Ý An hơi ngượng ngùng hỏi, "Ở vị trí của sếp, chẳng lẽ không thể từ chối văn hoá ép rượu sao ạ?"

"…" Đây đúng là một câu hỏi hay.

"Có thể."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!