Chuyến công tác lần này gói gọn trong vòng bốn ngày nên Trần Ý An chỉ xách theo một chiếc túi du lịch nhỏ, đựng đồ trang điểm và vài bộ quần áo thay đổi. Vé máy bay khách sạn đều do cô và Hedy đặt, tiêu chuẩn công tác của họ thật ra cũng không tệ, có phòng tiêu chuẩn hạng phổ thông của các chuỗi khách sạn hợp tác với công ty, chỉ là bỗng nhiên thêm một Hoắc Thanh Lan nên Hedy đặc biệt nhắc nhở cô:
CEO cấp cao như anh ấy phải đặt phòng tổng thống của khách sạn năm sao.
"Nếu sau này em có thể ở lại, về sau sẽ còn rất nhiều cơ hội đi công tác với các boss, đều phải báo lên xin phê duyệt." Hedy nói, "Thi thoảng cũng có thể ghi nhớ sếp nào thích cái gì, lúc cần còn có cái mà lấy lòng."
"Còn nữa, vì chúng ta thường đặt phòng standard giường lớn của khách sạn năm sao mà," Hedy nói chi tiết hơn, "Bình thường không phải mùa cao điểm thì lúc làm thủ tục nhận phòng nhớ hỏi xem có thể nâng lên phòng suite không, thường là bọn họ sẽ đồng ý, như vậy có thể tiết kiệm chi phí."
Trần Ý An ghi nhớ trong lòng.
Bọn họ bay chuyến sớm, hẹn gặp nhau tại sân bay.
Trần Ý An đi tàu điện ngầm, lúc ra khỏi nhà trời còn chưa sáng, đúng là vất vả mà.
Cô gửi một tin nhắn lên nhóm nhỏ nói mình đã xuất phát.
Nửa tiếng sau Hedy trả lời, nhờ cô mua giúp một chiếc sandwich ở cửa hàng tiện lợi trong sân bay, thêm một cốc Starbucks, thuận tay còn chuyển tiền luôn.
Trần Ý An đến sớm nhất, mua xong bữa sáng cho Hedy, tiện thể mua thêm một cốc cho Max, cuối cùng mua hai cốc cho chính mình và Hoắc Thanh Lan.
Cô đeo túi du lịch sau lưng(*), mặc quần jean, áo khoác gió, đi giày thể thao, tay xách hai cái túi to.
(*) chắc là loại túi có thêm dây đeo được như balo
Hoắc Thanh Lan đã có mặt ở phòng chở.
Hành lý của anh cũng rất ít, chỉ có một cái ba lô du lịch.
Trần Ý An vội vàng chạy vào, "Em nhớ sếp không uống cà phê nên mua cái này."
"…" Hoắc Thanh Lan đảo mắt sang, iced shaken blackcurrent.
Cũng biết chọn đấy.
Hoắc Thanh Lan không uống những thứ này, nhưng thấy cô nhiệt tình như vậy, tay hung không đánh mặt cười, anh lịch sự cười nói cảm ơn, rồi ngồi đó tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi.
"Tối qua sếp cũng không ngủ ngon ạ?"
"…"
"Hôm qua em quên mất hôm nay phải đi công tác, ba giờ mới ngủ."
"Vất vả rồi." Anh trả lời cho có lệ.
"Vẫn ổn ạ, hồi sinh viên bọn em còn toàn học full tiết đó! Học từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, tan học còn phải cắm đầu cắm cổ chạy đến thư viện tranh chỗ, vì khoa em dùng chung thư viện với khoa Chính trị, đến muộn là hết chỗ… Với cả em còn phải dậy lúc bảy giờ, sếp đoán là vì sao ạ?"
"Tôi không đoán."
"Vì căng tin trường tám rưỡi có bữa sáng miễn phí, cà phê cũng miễn phí."
"…" Buổi sáng yên tĩnh của Hoắc Thanh Lan đã bị cô gái ồn ào này phá vỡ như thế.
Anh lấy tai nghe trong túi ra, chuẩn bị nghe tin tức buổi sáng.
"Sếp nghe nhạc ạ?" Trần Ý An cảm thấy cứ ngồi không rất buồn chán, bầu không khí ở công ty rất tốt, cô cảm thấy mình cũng là một phần trong đó.
— Khó trách Hedy nói mình và Max còn cả Henry ở lại tập đoàn Kenton lâu như vậy, nguyên nhân lớn nhất là văn hoá công ty và điều kiện vật chất tốt.
Sếp sẽ không xị mặt với nhân viên, cũng sẽ không lấy quyền thế đè người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!