Lục Trường Chinh treo túi nylon lên thanh ngang phía trước xe đạp, đẩy xe chở Giang Đường đi mua món đồ cuối cùng.
Máy thu thanh.
"Máy thu thanh?"
Giang Đường lập tức nhớ đến chiếc hộp phát ra âm thanh trên bàn làm việc của Trạm trưởng Lưu, ánh mắt sáng lên đầy hứng thú.
"Là cái giống như của Trạm trưởng Lưu sao?"
Lục Trường Chinh gật đầu.
"Đúng vậy, chính là nó."
"Chúng ta mua một cái, sau này khi anh đi làm nhiệm vụ không có ở nhà, em cũng có cái để giải khuây."
"Không phải một mình đâu, còn có em bé nữa mà."
Giang Đường nghiêm túc sửa lại lời của anh.
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc ấy, Lục Trường Chinh cố nén cười, giọng nhẹ nhàng chiều chuộng: "Ừ, đúng vậy, còn có em bé nữa."
Hiện tại thì chưa có, nhưng sau này chắc chắn sẽ có.
Hai người rõ ràng đang suy nghĩ trên hai đường thẳng song song.
Nhưng đối với chuyện mua máy thu thanh, ý kiến của cả hai lại nhất trí.
Lục Trường Chinh đẩy xe đạp, chở đầy đồ đạc, cùng Giang Đường lên tầng hai của cửa hàng bách hóa để mua máy thu thanh.
Cả hai nhẹ nhàng trò chuyện, không hề biết rằng những gì họ mua hôm nay đã tạo nên một cơn sóng lớn trong cửa hàng.
Các nhân viên từng tiếp đón họ trước đó, khi hai người vừa đi khỏi, lập tức túm tụm bàn tán.
"Đây chính là lý do mà ai cũng muốn gả cho bộ đội sao?"
"Trời ơi, sao mà hào phóng quá vậy?
Cậu thấy không, lúc trả tiền mua đồ, anh ấy thậm chí còn không chớp mắt một cái!"
"Đúng đó!
Nhưng mà… không biết cô gái kia có điểm gì tốt, mà anh ta lại đối xử với cô ấy tốt như vậy?"
"Ê, câu này là không đúng đâu nha!" Nhân viên bán hàng ở quầy mỹ phẩm – người vừa bán kem dưỡng và xà phòng cho Lục Trường Chinh – lên tiếng phản bác.
"Không nói đến ngũ quan hài hòa, chỉ riêng làn da của cô ấy thôi!
Mấy cậu nhìn thấy cổ tay trắng mịn như trứng gà bóc của cô ấy chưa?
Có ai ở đây bì được không?"
Chưa kể gương mặt của Giang Đường vốn dĩ đã tinh xảo xinh đẹp.
Đôi mắt ấy, sống mũi ấy, và cả dáng vẻ hơi phụng phịu khi không vui – điểm nào cũng vừa vặn khớp với gu thẩm mỹ của đàn ông.
Chỉ là cô ấy có vẻ hơi ngốc nghếch, không biết tận dụng lợi thế bản thân.
Nếu không, không biết bao nhiêu người sẽ tình nguyện quỳ gối dưới váy cô ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!