Lưu Minh Huy hoàn hồn, vội lên tiếng: "Đồng chí, có chuyện gì sao?"
"Đúng vậy."
Lục Trường Chinh gọn gàng xúc tích, nói rõ mục đích của mình với Lưu Minh Huy.
"Chuyện xảy ra ở nông trường hôm qua, tôi đã nghe đồng chí Giang Đường kể lại.
Không biết đồng chí Lưu đã gửi mẫu mạ đi xét nghiệm chưa?"
"Gửi… gửi rồi… sao vậy?"
Chuyện này vốn thuộc về trạm cơ giới nông nghiệp với nông trường, sao vị em rể này lại quan tâm đến vậy?
Lục Trường Chinh bình thản gật đầu:
"Không có gì to tát cả, chỉ là chuyện này liên quan đến danh tiếng của vợ tôi, là chồng thì tôi có trách nhiệm hỏi một câu."
Dĩ nhiên anh không thể nói thẳng rằng họ đang nghi ngờ nông trường, nhưng lý do anh đưa ra cũng hợp tình hợp lý.
Lưu Minh Huy chẳng hề nghi ngờ gì, trái lại, anh còn cảm thấy vui vẻ vì "em rể" lại quan tâm đến em họ mình như vậy.
"Yên tâm đi, đồng chí Lục.
Muộn nhất là chiều nay sẽ có kết quả.
Đến lúc đó, phán đoán của đồng chí Giang là đúng hay sai sẽ có đáp án."
"Vất vả cho đồng chí Lưu rồi."
Lục Trường Chinh nói xong, liền kéo tay Giang Đường rời khỏi trạm cơ giới.
Hai người đi thẳng đến Ủy ban nhân dân để làm thủ tục kết hôn.
Nộp giấy giới thiệu xong, chẳng bao lâu sau, hai tờ giấy chứng nhận kết hôn trông như giấy khen nhỏ đã được phát xuống tay họ.
Giang Đường nhìn Lục Trường Chinh nâng niu tấm giấy kết hôn, thắc mắc hỏi: "Chỉ cần có tờ giấy này là được pháp luật bảo hộ sao?"
Chỉ một tờ giấy viết mấy dòng chữ?
Pháp luật quả thật là thứ thần kỳ.
Có lẽ ánh mắt của cô quá rõ ràng, đến mức Lục Trường Chinh lập tức hiểu ngay suy nghĩ của cô.
"Những thứ này chỉ có Nhà nước mới có thể cấp phát, chúng ta dù biết làm cũng không thể tự mình tạo ra được, hiểu chưa?"
Đúng là Giang Đường đang nghĩ rằng mình hoàn toàn có thể làm ra một tờ giống hệt thế này…
Nhưng cũng như phiếu mua hàng, đây là thứ không thể tự ý in.
Thôi thì đành chịu vậy.
May mà Giang Đường cũng không tham lam, có một tờ "giấy khen" như thế này là đủ rồi.
"Nếu chẳng may bị hỏng, em sẽ làm lại một tờ giống hệt." Khi rời khỏi Cục Dân chính, cô không quên nói thêm một câu.
Lục Trường Chinh vội ngăn cô lại: "Giấy kết hôn này cứ để anh giữ, đảm bảo không làm mất, không làm hư!"
"Ừ!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!