Chương 25: Chắc chắn là em ruột rồi!

Xem danh sách chươngLưu Minh Huy cảm thấy càng thêm ngột ngạt trong lòng.

Anh ta oán trách liếc mắt nhìn Quách Lượng một cái, sau đó quay người đẩy xe đạp đi.

"Này, cậu định làm gì?

Đi đâu vậy lão Lưu?

Giờ vẫn đang trong giờ làm đó, đừng kích động!

Bình tĩnh nào!"

Quách Lượng hốt hoảng, vội vàng túm lấy yên xe của anh ta.

Lưu Minh Huy khó chịu ra mặt: "Buông ra."

"Không buông!"

Quách Lượng vẫn bám chặt, hạ giọng khuyên nhủ: "Tôi biết cậu nhất thời khó chấp nhận được, nhưng nghe tôi đi, nhẫn một chút sóng yên biển lặ—"

Chưa kịp nói xong, Lưu Minh Huy đã mất kiên nhẫn cắt ngang: "Nhẫn cái gì mà nhẫn?

Hôm nay phải đến nông trường hướng dẫn sử dụng phân bón, cậu quên rồi à?"

Quách Lượng câm nín: …

À, đúng ha?

Hình như hôm nay thật sự phải ra nông trường hướng dẫn đám thanh niên trí thức cách sử dụng phân bón.

"Ê, cậu chờ tôi đã, tôi—"

Quách Lượng theo phản xạ buông tay, nhưng còn chưa nói xong, Lưu Minh Huy đã vọt đi như một cơn gió, cưỡi xe đạp lao thẳng ra khỏi cổng trạm.

Quách Lượng: "…"

Có cần gấp như vậy không trời?

Bên này, Giang Đường ngồi trên máy kéo, tập trung quan sát từng thao tác của Lưu Kiến Quốc.

Lưu Kiến Quốc lái máy kéo ra khỏi trạm, chạy vào con đường rộng dẫn đến nông trường.

Ông giảm tốc độ, quay sang hỏi cô: "Thế nào, Tiểu Giang?

Học được chưa?

Có thấy đơn giản không?"

Nếu để những người học lái máy kéo đợt trước nghe thấy câu này, chắc chắn sẽ tức đến phát điên.

Bọn họ mất cả tuần mới miễn cưỡng lái được, mà trong miệng trạm trưởng lại biến thành "rất đơn giản"?

Vậy mà Giang Đường còn gật đầu.

"Rất đơn giản ạ."

Lưu Kiến Quốc cười ha ha, tâm trạng vô cùng vui vẻ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!