Chương 13: Dùng thủ đoạn cũng vô ích

Lục Trường Chinh dừng bước.

Giang Đường cũng dừng lại, nghi hoặc nhìn người phụ nữ vừa tiến đến.

Cô không nhận ra bà ta là ai.

Lục Trường Chinh cũng chẳng có ấn tượng gì.

Nhưng ở khu nhà tập thể này, cứ thấy ai lớn tuổi hơn mình, thì gọi là "chị dâu" cho phải phép.

"Chị dâu, có chuyện gì không?"

Giọng nói của Lục Trường Chinh ôn hòa, nhưng mang theo chút xa cách.

Từ phía trước, Hứa Hồng Mai tươi cười bước lên, ánh mắt lướt qua Giang Đường bên cạnh, như thể có chuyện muốn nói nhưng lại không tiện mở lời trước mặt cô.

Rõ ràng là đang cố tình gây chuyện.

Lục Trường Chinh hơi nhíu mày, giọng nói lãnh đạm: "Nếu chị dâu không có chuyện gì, bọn tôi xin phép về trước."

Giang Đường nghe vậy, liền nhấc chân định đi.

Thấy hai người họ chẳng có chút khách khí nào, Hứa Hồng Mai cũng chẳng vòng vo nữa.

Nếu còn chần chừ, có khi chưa kịp nói đã bị họ bỏ đi mất.

Bà ta nghĩ một lát, rồi mở miệng đầy ẩn ý: "Tiểu Lục này, đồng chí Tiểu Giang là người thành phố à?"

Lục Trường Chinh không trả lời thẳng vào câu hỏi, chỉ nhàn nhạt hỏi lại: "Chị dâu có việc gì sao?"

"Chị cũng chẳng có chuyện gì đâu, chỉ là thấy con bé này… Không biết là còn trẻ người non dạ hay do gia đình không dạy bảo, mà chẳng mấy khi thấy cô ấy chào hỏi ai trong khu.

Các chị em trong nhà tập thể gọi mà cô ấy chẳng thèm đáp lời."

Hứa Hồng Mai nói với giọng điệu nặng nề, như thể đang thật lòng quan tâm, giống bề trên đang dạy dỗ lớp trẻ.

"Tiểu Lục à, chị biết em còn trẻ, thích con gái xinh đẹp cũng là điều dễ hiểu.

Nhưng chuyện kết hôn, vẫn nên suy nghĩ kỹ lưỡng, có đúng không?"

Lời bà ta nói đã quá rõ ràng, ám chỉ rằng Giang Đường không xứng với Lục Trường Chinh.

Hứa Hồng Mai hạ giọng, chỉ đủ cho hai người họ nghe thấy: "Chị đây có một cô em gái, tuy không đẹp bằng Tiểu Giang, nhưng cũng chẳng kém là bao…"

Vừa nói, bà ta vừa nháy mắt với Lục Trường Chinh, như thể đang ngầm đưa ra một lời đề nghị hấp dẫn.

Lục Trường Chinh cúi xuống, ánh mắt rơi vào gương mặt ngây thơ của Giang Đường.

Cảm nhận được ánh nhìn của anh, Giang Đường nghiêng đầu nhìn lại, trong mắt đầy vẻ nghi hoặc, như muốn hỏi: Anh nhìn em làm gì?

Lục Trường Chinh khẽ nhếch môi cười, những khó chịu do lời nói của Hứa Hồng Mai khi nãy bỗng chốc tan biến khi đối diện với đôi mắt trong veo của cô.

Anh nhẹ nhàng siết tay Giang Đường, rồi buông ra.

"Cảm ơn chị dâu đã quan tâm."

Ngẩng đầu, ánh mắt anh dừng lại trên người Hứa Hồng Mai.

Không phải bà ta tưởng tượng, mà thật sự cảm nhận được thái độ của Lục Trường Chinh đã lạnh đi rõ rệt, ánh mắt cũng thế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!